Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Da đầu tôi dựng đứng. Tôi né tránh ánh mắt dò xét của hắn với vẻ đầy tội lỗi.
Lòng thầm nghĩ: Mắt hắn tinh thế sao? Chỉ một cái liếc nhìn đã nhận ra Bé Na là con gái mình?
Trong tiểu thuyết đâu có viết thế này. Những nữ chính mang bầu bỏ chạy, con đã bốn năm tuổi mà nam chính vẫn không nhận ra.
Còn hắn chỉ nhìn một cái đã biết ngay?
Mắt tinh đến thế, đêm đó còn lăn lộn cùng tôi. Nếu không phải hai nhà chúng tôi là kẻ th/ù truyền kiếp, người không biết còn tưởng hắn thầm thương tôi.
"Phó Hà Cảnh, anh đến đây làm gì? Đây là tiệc đầy tháng của con gái tôi."
"Trả con bé cho tôi mau!"
Tôi với tay định bế lại con gái. Phó Hà Cảnh nhướng mày, đột nhiên cúi người áp sát mặt tôi. Khoảng cách gần trong gang tấc. Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo tỏa ra từ người hắn. Như cái đêm đó, từ phía sau bao vây lấy tôi, thấm vào từng thớ da, rồi chậm rãi vuốt ve sau gáy, loanh quanh không rời. Xươ/ng c/ụt tôi không kiềm được mà run lên. Tôi nghẹn họng.
Chu Linh à Chu Linh, đồ vô dụng!
Giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện đó! Bé Na vẫn còn trong tay Phó Hà Cảnh.
Biểu cảm của Phó Hà Cảnh càng thêm khó lường, khiến tôi bồn chồn không yên. Nhưng kinh ngạc là hắn đã trả con bé cho tôi. Và chỉ nói vừa đủ hai chúng tôi nghe thấy:
"Chu Linh, đứa bé là con tôi đúng không?"
"Đêm hôm đó, tôi biết là em."
Chương 8
Chương 7
Chương 13
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook