Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Tầm Thường Như Tôi
- Chương 9
Vẫn cảm thấy không yên tâm, tôi đi theo hướng của cậu Omega có mùi hương đào kia để tìm thử.
Đi gần hết cả con hẻm sâu.
Tôi mới chợt nhận ra, thứ mùi hương ngọt ngấy này, tôi có chút quen thuộc.
Dù chỉ mới ngửi qua một lần duy nhất, nhưng đã đủ để khắc sâu vào tâm trí.
Tôi khựng bước, dừng lại ngay ở góc rẽ.
Nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ phía xa đang tiến lại gần cậu Omega.
Cậu Omega nhào vào một vòng tay, nghẹn ngào khóc lóc nỉ non:
"Anh Tụng ơi, em bị người ta dùng th/uốc dụ phát tình rồi, anh giúp em với được không, hu hu hu..."
Giọng điệu của Thương Tụng thoáng chút gi/ận dữ:
"Anh đã bảo em đừng có làm cái công việc ch*t ti/ệt đó nữa cơ mà?
"Làm nghề tiếp rư/ợu thích đến thế cơ à?"
Cậu Omega khóc nấc lên từng hồi đáng thương:
"Em không muốn tiêu tiền của anh.
"Em cũng có lòng tự trọng của em chứ.
"Em tự biết ki/ếm tiền, với lại em không hề tiếp rư/ợu!"
Thương Tụng nghiến răng ken két, tiếng bước chân hằn xuống đất nặng nề hơn:
"Thế thì em đi theo anh làm cái quái gì?"
Tôi cúi đầu, lặng lẽ suy nghĩ một lúc.
Rồi mở camera điện thoại, âm thầm quay lại đoạn video.
Vẫn không cam lòng, tôi nghểnh đầu, nhìn tr/ộm bóng lưng của hai người họ.
Thương Tụng ôm ch/ặt người kia trong lòng, bước chân vừa gấp gáp vừa nặng nề.
Cậu Omega nghe câu hỏi ấy, bỗng ngẩng đầu lên khỏi ngựk anh.
Đôi mắt mơ màng, nhón chân hôn lo/ạn xạ lên môi Thương Tụng.
Giọng nói khiến người ta không khỏi xót xa yêu chiều: "Em thích anh, em thích anh nhiều lắm."
Thương Tụng khựng bước, ngay tại góc khuất nọ anh xốc mạnh cánh tay lên.
Đổi tư thế để cậu ta quắp ch/ặt hai chân ngang eo mình.
Ép sát người kia vào tường.
Bóp lấy cằm cậu ta, hung hăng hôn xuống:
"Đồ ngốc nghếch đáng thương này."
Môi lưỡi họ quấn quýt lấy nhau, tiếng nước ái muội vang lên nhóp nhép.
Nấp trong góc tối, tôi ngẩn ngơ nhìn đoạn video đang quay trên màn hình điện thoại.
Tách.
Trên màn hình điện thoại bỗng rơi cơn mưa nhỏ.
Một giọt, rồi hai giọt.
Làm nhòa đi cảnh tượng trước mắt.
Ngẩng đầu lên nhìn trời, không gian quang đãng không một gợn mây, thì ra cơn mưa ấy rơi từ chính đôi mắt tôi.
Tôi đã ngửi thấy pheromone của Thương Tụng rồi.
Đó là một mùi hương vô cùng quen thuộc.
Trong khu vườn sau nhà, đâu đâu cũng tràn ngập thứ hương hoa ấy.
Thảo nào, khi tôi bảo mình thích hoa lưu ly, Thương Tụng lại mỉm cười y hệt một con mèo đang ăn vụng.
Tôi hỏi anh cười gì, anh cũng chẳng thèm nói.
Chỉ ôm lấy tôi hôn thật sâu, bảo rằng tôi rất có mắt nhìn.
Thảo nào, khi cầu hôn tôi, anh lại tặng tôi một đóa hoa lưu ly, còn bảo rằng đem chính bản thân mình đền cho tôi.
Tôi từng pha trà hoa lưu ly để uống.
Vị trà có chút đắng, nhưng nếu nhấm nháp kỹ sẽ thấy hậu vị ngọt ngào.
Chẳng hề giống mùi hương hoa của nó lúc này, đắng chát đến mức làm đầu lưỡi tôi tê rần, nghẹn ứ.
1
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook