Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Over The Moon
- Phán Quyết Dịu Dàng
- Chương 6
Trong mắt Tạ Thừa Dã thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Anh vội vàng cúp máy.
Thấy vậy.
Tôi cúi đầu bật cười.
Chỉ thấy người trước mặt thật nực cười.
“A Dã.”
“Tin anh và Lục Lê sắp đính hôn đã lên trang nhất mục kinh doanh rồi.”
“Anh còn tưởng em chưa biết sao?”
Anh lập tức mím ch/ặt môi.
Nắm lấy cổ tay tôi.
“Tiểu Tức.”
“Bọn anh chỉ là hôn nhân thương mại.”
“Không có tình cảm.”
“Dù có chuyện gì xảy ra…”
“Anh vẫn sẽ luôn yêu em.”
Tôi cười đến mức vai run lên.
Nhẹ nhàng tựa trán lên vai anh.
Khẽ thở dài.
“Tiểu Tức…”
Anh cuống quýt định nói tiếp.
Tôi ngắt lời.
“Những câu này…”
“Anh nói với em từ lâu rồi.”
“Không phải sao?”
Anh khựng người.
“Trí nhớ em rất tốt.”
“Anh quên rồi à?”
“Hồi đi học…”
“Những gì thầy cô giảng, chỉ cần nghe một lần là em nhớ.”
“Vì thế…”
“Những lời anh từng nói…”
“Em cũng nhớ rất rõ.”
Tôi mỉm cười với anh.
“Đi đi.”
“Lục Lê vẫn đang đợi.”
Anh đứng bất động.
Tôi nhướng mày.
Kiễng chân hôn nhẹ lên cằm anh.
“Ngoan.”
“Mau đi đi.”
“Em ở nhà chờ anh.”
Anh thuận thế cúi xuống.
Hôn tôi thật sâu.
Đến khi tôi gần như không thở nổi mới buông ra.
“Chờ anh.”
Nói xong.
Anh sải bước rời đi.
Nụ cười trên mặt tôi cũng tắt ngấm.
Sức khỏe của Tiểu Trác từng ngày hồi phục.
Ngày đính hôn của Tạ Thừa Dã và Lục Lê…
Cũng từng ngày đến gần.
Đêm trước lễ đính hôn.
Tạ Thừa Dã ôm ch/ặt tôi.
Không chịu buông.
Tôi đã chẳng còn sức diễn kịch với anh.
Chỉ lặng lẽ nhìn lên trần nhà.
“A Dã.”
“Anh còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?”
Anh khựng lại.
Tôi chậm rãi nói:
“Năm ba đại học nhỉ?”
“Anh chạy như một cơn gió đến.”
“Không đầu không đuôi ném ba lô cho em.”
“Chỉ để lại một câu…”
‘Bạn học, giữ giúp tôi một chút.’
“Nói xong…”
“Quay đầu chạy mất.”
“Chạy nhanh thật.”
Tôi bật cười.
“Anh có biết…”
“Ba lô của anh nặng lắm không?”
“Em suýt bị kéo gập cả người.”
“Lúc đầu còn định m/ắng anh.”
“Nhưng vừa nhìn thấy anh…”
“Lại chẳng nói được lời nào.”
“Trong đầu chỉ có một ý nghĩ…”
‘Oa…’
‘Cậu con trai này đẹp thật.’
Đầu hè năm ấy.
Đôi mắt anh sáng lấp lánh.
Như tia nắng xuyên qua tán lá.
Chỉ một cái nhìn…
Đã rơi thẳng vào tim tôi.
Anh chống tay ngồi dậy.
Lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi đưa tay.
Khẽ vuốt theo đường nét gương mặt anh.
“Còn một lần nữa.”
“Anh cãi nhau với bố.”
“Bị nh/ốt ở biệt thự ngoại ô.”
“Nửa đêm nhắn tin cho em…”
“Bảo anh đói.”
“Cũng rất nhớ em.”
“Em nghĩ một lúc.”
“Rồi nửa đêm đeo hai hộp lẩu tự sôi trên lưng…”
“Đi tìm anh.”
“Ban đầu còn định trèo tường vào.”
“Ai ngờ…”
“Chưa đến nơi đã bị bảo vệ nhà anh phát hiện.”
“X/ấu hổ ch*t được.”
“Quản gia nhà anh lạnh mặt nhìn em rất lâu.”
“Em còn tưởng ông ấy sẽ báo cảnh sát.”
“Ai ngờ…”
“Ông ấy chẳng nói gì.”
“Chỉ tiện tay…”
“Ném cả em lẫn hai hộp lẩu vào phòng anh.”
Tôi khẽ cười.
“Anh không biết đâu.”
“Lúc nhìn thấy em…”
“Đôi mắt đang ủ rũ muốn ch*t của anh…”
“Lập tức sáng bừng lên.”
“Như một chú cún con.”
“Đáng yêu vô cùng.”
“Cũng…”
“Khiến người ta mềm lòng vô cùng.”
“Thậm chí lúc đó…”
“Em từng nghĩ…”
“Chúng ta sẽ yêu nhau cả đời.”
Chương 11
Chương 9
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook