Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cục diện trên triều ngày càng căng thẳng. Túc Quốc công bị Hoàng thượng triệu hồi về kinh ngay trong đêm, còn vào cung một chuyến. Có điều, tất cả những việc này đều diễn ra trong bóng tối.
Trong hậu cung, Bùi Ý bắt đầu thi triển bản lĩnh. Những phi tần có mặt ở Vô Ưu Cung ngày hôm đó đều bị trừng ph/ạt, người của Khôn Ninh Cung và Đông Cung cũng được thay mới một loạt. Thái hậu và Hoàng thượng cũng nhắm mắt làm ngơ.
"Di mẫu, Người sẽ có con của riêng mình chứ?" Tiểu Thái t.ử rúc vào lòng Bùi Ý, lí nhí hỏi. Có lẽ vì nghe phong thanh chuyện gần đây Hoàng thượng chỉ lui tới Khôn Ninh Cung.
Ánh mắt Bùi Ý khẽ lay động: "A Hằng, con là hài t.ử duy nhất của tỷ tỷ, cũng là hài t.ử duy nhất của di mẫu."
Tiểu Thái t.ử yên tâm theo m/a ma trở về Đông Cung, mặc kệ m/a ma mang đi mấy cung nữ từ Đông Cung của mình.
"G.i.ế.c sạch đi."
"Nương nương không hỏi kẻ đứng sau là ai sao?"
Bùi Ý đặt cuốn thoại bản sang một bên: "Không quan trọng, chỉ cần kẻ nào mang lòng sát ý, g.i.ế.c sạch là được."
Ta hài lòng. Bùi Ý quả nhiên là đệ t.ử ngoan nhất.
Tính toán thời gian, hai nhà Thẩm - Lục cũng đến lúc phải ra tay rồi. Kẻ hành động đầu tiên chính là Thẩm Kiều Kiều, ả dùng tính mạng ép Hoàng thượng phải đến Vô Ưu Cung một chuyến. Sau khi Hoàng thượng đến, ngày thứ hai liền hôn mê bất tỉnh.
8.
Thái hậu đại nộ, hạ chỉ phế truất ngôi vị Quý phi của Thẩm Kiều Kiều, tống vào thủy lao. Sau đó lệnh cho Hoàng hậu và tất cả phi tần luân phiên chăm sóc Hoàng thượng. Tất cả hoàng t.ử, công chúa đều phải túc trực tại điện phụ của Càn Thanh Cung.
"Bà ta đi/ên rồi."
"Tiên sinh, tiếp theo giao cho Người vậy." Bùi Ý thả lỏng thân thể, truyền lại quyền kiểm soát nhục thân cho ta.
Ta không từ chối, đã đến lúc đi gặp lại những "người bạn cũ" của ta rồi.
Khi đến Càn Thanh Cung, bên ngoài chính điện đã quỳ rạp một mảnh người, bên trong không ngừng có người bị áp giải ra ngoài.
"Tham kiến Hoàng hậu nương nương!"
Hậu cung qua tay Bùi Ý chỉnh đốn đã trở nên đặc biệt ngoan ngoãn. Ta nhấc chân bước vào trong. Thái hậu Cố Niệm đang ngồi bên giường Hoàng thượng, hất đổ bát t.h.u.ố.c xuống đất.
"Một lũ phế vật! Nếu Hoàng thượng không tỉnh lại, Ai gia sẽ g.i.ế.c sạch các ngươi! Hoàng thượng nuôi các ngươi để làm cái gì?! Cút hết xuống cho ta!"
Người trong đại điện đều đã lui ra. Cố Niệm lẩm bẩm cầu cho Hoàng thượng mau tỉnh lại để chủ trì đại cục, rồi lại lầm bầm lẽ ra nên xử t.ử tai họa Thẩm Kiều Kiều kia sớm hơn.
"Mẫu hậu đừng vì vậy mà làm tổn hại phượng thể, Hoàng thượng tỉnh lại thấy Người như vậy nhất định sẽ thương tâm."
Cố Niệm thấy ta thì sắc mặt chẳng tốt đẹp gì. Bà ta đã già rồi, khắp người lan tỏa t.ử khí. Năm đó sau khi nhận được thư của Cố Niệm, ta không quản ngày đêm trở về kinh thành, lại bị Lục Tấn dẫn người bao vây tiêu diệt giữa đường. Ta không thể không h/ận bà ta.
"Nếu ngươi không làm chủ được hậu cung, sau chuyện này hãy đi theo trưởng tỷ của ngươi đi, Thái t.ử thì Ai gia sẽ tự mình chăm sóc."
"Mẫu hậu hy vọng A Hằng sẽ nhu nhược giống như Hoàng thượng sao?" Ta khẽ khàng hỏi ngược lại Cố Niệm. Nữ nhân đó thoáng nghẹn lời, lập tức đứng bật dậy vung tay định t/át ta một cái.
"Mẫu hậu, cục diện hiện nay Người còn không rõ sao? Chúng ta đến cả loại đ/ộc mà Thẩm gia hạ cũng không biết, nếu Hoàng thượng không tỉnh lại, Ngụy Quốc tất lo/ạn." Đây có phải giang sơn mà bà hằng mong muốn không? Câu hỏi cuối cùng này, ta không nói ra.
Tay của Cố Niệm dừng lại giữa không trung, cuối cùng hừ lạnh một tiếng rồi ngồi lại vị trí, nhẹ nhàng dùng khăn lau sạch vệt t.h.u.ố.c chảy nơi khóe miệng Hoàng thượng, "Phò tá Thái t.ử đăng cơ, cũng được. Nhưng Bùi gia ba đời không được tham chính."
Ta đồng ý rất dứt khoát. Người đăng cơ là Thái t.ử chứ đâu phải Bùi Ý, lời hứa thì cứ hứa thôi.
Thái hậu lấy từ trong ngăn bí mật quen thuộc ra một đạo thánh chỉ đưa cho ta. Ta mở ra xem, trên đó viết rất nhiều, nhưng quan trọng nhất chỉ có một câu: Truyền ngôi cho Thái t.ử Ngụy Hằng.
Ta coi như cũng đã có một lời giải đáp rồi.
"Ai gia đã tra qua ngươi, ngươi ở Bùi gia vốn nhát gan như thỏ, từ sau khi nhập cung liền có chút thay đổi, sau khi Thái t.ử phát sốt lại càng như biến thành một người khác, ngược lại rất giống một cố nhân của ta." Cố Niệm đắp lại chăn cho Hoàng thượng, giọng bình thản hỏi ta.
Những ngày vừa qua Bùi Ý quả thật có chút giống ta. Ta thừa nhận mình dạy rất tốt, "Đều là do một vị tiên sinh dạy bảo ạ."
"Vị tiên sinh nào? Còn sống... sống có tốt không?"
Ta cúi đầu nhìn bà ta. Cố Niệm dường như khôi phục lại chút sinh khí, ánh mắt đầy mong đợi nhìn ta.
"Sống có tốt hay không, chẳng lẽ Thái hậu nương nương không biết sao?"
"Xin lỗi! Xin lỗi! Năm đó là hắn ép ta, hắn nói nếu không viết phong thư đó sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t hài t.ử trong bụng ta! Ta không thể không có con được!" Cố Niệm nhỏ giọng nói, mặt đầy nước mắt.
Bà ta khát khao có con, ta biết chứ. Những năm đó ta cũng vẫn luôn tìm đại phu tìm t.h.u.ố.c cho họ. Sau khi bất hòa với Ngụy Chiêu Dịch, nghe tin cố hữu (người bạn cũ) ấy có th/ai, ta cũng là người đầu tiên trở về kinh. Ta vạn lần không ngờ ả lại dùng chính cái t.h.a.i đó để dẫn dụ ta vào chỗ c.h.ế.t.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook