Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Nên phái cậu đến?"
"Vâng, tôi đến khám phòng."
Tôi trải danh sách ra, bắt đầu thực hiện theo quy trình. Thân nhiệt, huyết áp, nhịp tim, tình trạng vết thương, lượng dịch dẫn lưu, thang điểm đ/au.
"Thang điểm đ/au, từ không đến mười, anh tự chấm mình mấy điểm?"
"Không."
Tôi nhìn thoáng qua vết thương vẫn còn thấm dịch trên vai anh ta, "Tôi hỏi lại lần nữa, từ không đến mười."
Anh ta im lặng hai giây: "Hai."
"Tôi cho anh thêm một cơ hội nữa."
"... Bốn."
Tôi ghi con số 4 vào, nhưng trong lòng mặc định ít nhất phải là 6. Kiểu người này kiếp trước tôi gặp nhiều rồi, mấy anh "hảo hán" trong phòng cấp c/ứu ấy mà, g/ãy xươ/ng thì bảo "hơi mỏi", xuất huyết nội thì bảo "chỉ là bụng không thoải mái lắm", đợi đến khi bạn đ/ập kết quả xét nghiệm trước mặt, từng người mới miễn cưỡng thừa nhận "hình như cũng có hơi đ/au một tí".
Kiểm tra được một nửa, tôi cần anh ta cởi sơ mi để kiểm tra vùng n.g.ự.c và bụng. Anh ta khựng lại một chút, rồi tự tay cởi cúc áo.
Vết thương ở vai trái là vết thương xuyên thấu, nhưng đó không phải là vết s/ẹo duy nhất trên người anh ta. Dưới xươ/ng quai xanh có một vết s/ẹo cũ, vùng xươ/ng sườn có hai vết, bên hông còn có một dấu vết rõ ràng là từng được khâu lại. Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, giống như một tờ đề thi bị sửa đi sửa lại nhiều lần.
Tôi không nhìn nhiều, cũng không cố ý tránh né. Vùng cần kiểm tra thì kiểm tra, dữ liệu cần ghi lại thì ghi lại.
"Được rồi, mặc vào đi."
Lúc anh ta cài cúc áo, bỗng nhiên buông một câu: "Cậu không hỏi sao?"
"Hỏi gì cơ?"
"Những vết thương này."
"Nếu anh cảm thấy vết thương cũ nào không thoải mái thì có thể bảo tôi, tôi sẽ thêm vào hồ sơ bệ/nh án."
Ngón tay anh ta dừng lại ở chiếc cúc thứ ba, "Ý tôi là, cậu không tò mò à?"
Tôi suy nghĩ một chút, lật mặt sau của tờ danh sách kiểm tra, nghiêm túc nhìn anh ta, "Bùi Chinh, câu hỏi này của anh không nằm trong phí đăng ký khám bệ/nh."
Anh ta khẽ nhíu mày.
"Nó được xem là tư vấn tâm lý, thu phí riêng."
Căn phòng yên tĩnh khoảng ba giây. Sau đó anh ta cúi đầu, tiếp tục cài cúc áo. Tôi không chắc có phải anh ta đã cười hay không, vì anh ta cúi đầu nên tôi không thấy được biểu cảm. Nhưng đôi tay cài cúc áo của anh ta dường như thả lỏng hơn, không còn căng cứng như lúc nãy.
"Ngày nào cậu cũng đến chứ?" Anh ta hỏi.
"Ngày làm việc đều đến, cuối tuần thì tùy lịch trực."
"Mấy giờ?"
"Tầm ba giờ chiều, tùy tình hình phòng khám ngoại trú."
Anh ta gật đầu, không nói gì thêm.
Tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi, lúc đi ngang cửa chợt nhớ ra một chuyện, quay đầu lại nói: "Đúng rồi, anh uống t.h.u.ố.c kháng sinh chưa?"
"Uống rồi."
"Uống sau khi ăn chứ?"
"... Uống lúc bụng đói."
"Hôm qua tôi đã dặn là sau khi ăn nửa tiếng mà."
"Tôi không ăn cơm."
Tôi dừng bước. "Ý anh là sao? Không ăn cơm?"
"Người ở nhà ăn không chịu mang đến." Anh ta nói câu này với giọng điệu vô cùng bình thản, như thể đang thuật lại một sự thật chẳng liên quan gì đến mình.
Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa, người nhà ăn không chịu đưa cơm, ngày mai nhiệt độ sẽ giảm xuống. Tất cả đều như nhau cả thôi.
Tôi nhìn anh ta một cái, không nói gì, đóng cửa đi ra. Mười lăm phút sau, tôi bưng một phần cơm từ nhà ăn quay lại. Đẩy cửa vào, đặt khay thức ăn lên tủ đầu giường của anh ta, "Thịt chiên giòn hết rồi, chỉ còn thịt kho thôi."
Anh ta nhìn phần cơm đó, rồi lại nhìn tôi, vẻ mặt có chút kinh ngạc, "Cậu…"
"Đừng uống kháng sinh lúc bụng đói, hại dạ dày lắm."
Tôi xoay người rời đi. Lần này anh ta không gọi tôi lại.
Nhưng buổi chiều ngày hôm sau khi tôi đến khám phòng, khay cơm đã được rửa sạch sẽ đặt ở cửa, bên cạnh có để một tờ giấy nhỏ. Chữ trên giấy viết rất ngay ngắn, nhìn là biết viết bằng tay trái - vai phải anh ta bị thương, tay thuận không dùng sức được. Trên đó viết: [Thịt kho cũng không tệ.]
Tôi gấp tờ giấy lại bỏ vào túi, đi xuống nhà ăn lấy hai phần cơm. Từ ngày đó, việc khám phòng cho Bùi Chinh thuộc về tôi, việc đưa cơm cũng thuộc về tôi.
Trần Khác bày tỏ sự cảm kích sâu sắc và lời xin lỗi chân thành về việc này, biểu hiện cụ thể là - anh ta nhét nửa hộp t.h.u.ố.c ức chế còn lại cho tôi.
"Tôi không dùng đến, tôi là Beta."
"Ồ phải rồi." Anh ta ngượng ngùng thu tay lại, "Vậy có gì cần tôi giúp, cậu cứ việc nói."
"Tôi có thể xem phương án điều trị của anh ta không?"
Trần Khác mở bệ/nh án cho tôi xem. Tôi lật qua một lượt, phát hiện phương án điều trị viết rất bảo thủ - chủ yếu là kiểm soát triệu chứng, vấn đề gốc rễ của việc rối lo/ạn tin tức tố gần như không hề đụng tới.
"Không còn cách nào khác." Trần Khác cười khổ, "Muốn kiểm tra và điều trị chuyên sâu, bác sĩ phải ở trong môi trường tin tức tố của anh ta mở toàn bộ ít nhất hai tiếng đồng hồ. Hiện tại không có bất kỳ Alpha hay Omega nào làm được, còn Beta... lý thuyết thì kháng tính mạnh nhất, nhưng cũng chưa ai thử đứng lâu như vậy bao giờ."
Anh ta nhìn tôi, định nói thêm gì đó lại thôi.
"Để tôi suy nghĩ đã." Tôi nói.
"Đừng miễn cưỡng." Anh ta vỗ vai tôi, "Cậu đã giúp được việc lớn lắm rồi."
Buổi tối quay về ký túc xá, tôi nằm trên chiếc giường ván gỗ, nhìn lên trần nhà. Suy nghĩ cái gì chứ? Thật ra chẳng có gì phải suy nghĩ cả.
Chương 9
Chương 11.
7
Chương 7
8 - END
Chương 7
Chương 8
Chương 9 - HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook