Tôi mở một quán ăn trên núi, nhưng khách đến đều không phải người

Anh đáp rất dứt khoát.

Đôi tai sói trên đầu khẽ động một cái.

Tôi cố nén ý nghĩ muốn đưa tay sờ thử.

Rồi quay vào bếp nấu ăn.

Món tôi tự tin nhất hôm nay chính là th!t kho tàu.

Đã hầm trước suốt hai tiếng.

Nước sốt sánh đặc.

Th!t mềm đến mức chỉ cần mím môi là tan.

Lúc tôi bưng món ra.

Người đàn ông vẫn đang nhìn màn sương ngoài cửa sổ.

Chiều xuống, núi Vân Tụ rất dễ nổi sương.

Từng lớp sương trắng từ khe núi chậm rãi lan lên.

Ngày trước, bà ngoại luôn bảo tôi phải cất đèn lồng trước khi trời tối.

Tôi vẫn nghĩ chỉ vì bà sợ ẩm.

Người đàn ông ăn rất yên tĩnh.

Động tác dùng đũa vô cùng lịch sự.

Nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh người.

Chỉ chốc lát.

Ba đĩa th!t đã sạch không còn một miếng.

Đến cả nước sốt cũng được anh chan hết vào cơm.

Nhìn thấy vậy.

Chút kiêu ngạo của một người nấu ăn trong tôi lập tức trỗi dậy.

Tôi cười hỏi:

"Thấy hương vị thế nào?"

Anh đặt đũa xuống.

Ngước mắt nhìn tôi.

"Quá ngọt."

Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.

Người này...

Khen người khác đúng là có phong cách rất riêng.

Anh thò tay vào túi áo.

Lấy ra một vật vàng óng đặt lên quầy thu ngân.

"Tiền."

Tôi cúi xuống nhìn.

Đó là một thỏi vàng to gần bằng nửa bàn tay.

Các cạnh còn rất thô ráp.

Giống như vừa bị bẻ trực tiếp từ một khối quặng ra.

Tôi lập tức đẩy trả lại.

"Thưa anh, quán em thanh toán bằng mã QR."

Anh nhìn mã thanh toán trên quầy.

Im lặng.

Tôi cũng im lặng.

Khoảng nửa phút sau.

Anh lại đẩy thỏi vàng về phía tôi.

Vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Tôi không có cái này."

Trong khoảnh khắc ấy...

Trong đầu tôi lướt qua hàng loạt từ khóa:

L/ừa đ/ảo.

Đạo cụ quay phim.

Khu du lịch bày trò.

Khai thác vàng trái phép...

Nhưng thỏi vàng kia nặng trịch.

đ/è lên mặt quầy gỗ khiến nó phát ra một tiếng...

Kẽo kẹt.

Tôi lấy điện thoại tra giá vàng, rồi còn lấy nam châm thử qua một lượt.

Là vàng thật.

Ba phần th!t kho tàu cộng lại cũng chỉ vài trăm tệ. Theo giá vàng hiện tại thì cục vàng này đủ để anh ta gọi sạch cả thực đơn của quán.

Lương tâm nghề nghiệp trong tôi giằng co dữ dội một lúc, cuối cùng vẫn thua trước suy nghĩ:

"...Mình còn phải trả n/ợ thẻ tín dụng."

Tôi lục chiếc cân tiểu ly bà ngoại để lại, c/ắt ra một miếng nhỏ vừa đủ tiền bữa ăn, rồi cẩn thận gói phần vàng còn lại đưa trả cho anh.

"Phần dư tôi không thể nhận. Lần sau nếu còn đến, nhớ dẫn theo người biết quét mã thanh toán."

Người đàn ông không nhận, chỉ chăm chú nhìn gói vàng.

Tôi nhét thẳng vào tay anh.

"Cầm đi. Quán tôi có quy củ, ăn bao nhiêu trả bấy nhiêu."

Đầu ngón tay anh khẽ chạm vào mu bàn tay tôi.

Lạnh buốt.

Giống như đã dầm mưa suốt rất lâu.

Anh ngước mắt nhìn tôi.

"Em sẽ luôn mở quán chứ?"

Danh sách chương

3 chương
06/08/2026 15:48
0
06/08/2026 15:43
0
06/08/2026 15:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu