Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc này tôi và anh đứng rất gần, tôi có thể ngửi thấy mùi xô thơm trên người anh. Mùi hương rất dễ chịu. Trước đây tôi cũng từng ngửi thấy mùi này trên người Cố Bùi Nam.
Nghĩ đến những lời anh nói với Cố Bùi Nam vài ngày trước, cùng với bầu không khí vi diệu giữa hai người bọn họ, tôi cụp mắt xuống. Không nhịn được, tôi hỏi anh: "Giang Tùy, rốt cuộc anh là ai?"
Động tác Giang Tùy định đặt tôi trở lại xe lăn bỗng khựng lại. Tôi có thể cảm nhận được lồng n.g.ự.c anh khẽ rung động.
Anh đang cười. Dù đã đặt tôi ngồi lại vào xe lăn, anh vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy tôi, "Em mất trí nhớ đến mức ngay cả anh mà cũng quên rồi sao?"
Giọng Giang Tùy rất nhẹ, tông giọng như đang dỗ dành trẻ con: "Bé cưng, anh là chồng em, là người chồng duy nhất của em đấy!" Nói xong, anh còn tinh nghịch nháy mắt một cái.
Giang Tùy và Cố Bùi Nam là hai thái cực hoàn toàn trái ngược. Cố Bùi Nam vui gi/ận thất thường, tư thế lúc nào cũng cao cao tại thượng. Nhưng Giang Tùy lại ôn hòa lễ độ, thỉnh thoảng sẽ nói vài câu đùa vô thưởng vô ph/ạt, là một người quân t.ử khiêm tốn và rất có giáo dưỡng.
Một người tính tình tốt như anh, vậy mà cũng chán gh/ét Cố Bùi Nam đến cực điểm. Đôi khi tôi cũng tò mò, rốt cuộc trước đây giữa họ đã xảy ra chuyện gì.
Thấy tôi không nói gì, Giang Tùy lùi lại một bước, trêu chọc hỏi: "Không tin anh sao?"
Tôi vừa định mở miệng thì đột nhiên có một sức mạnh to lớn kéo anh rời khỏi người tôi.
Giang Tùy không kịp đề phòng, bị lực quán tính hất văng ra bãi cỏ bên cạnh. Tôi và anh đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía Cố Bùi Nam không biết đã đứng đó từ lúc nào.
"Ồ?" Giang Tùy đứng dậy, tiện tay phủi đi vụn cỏ trên quần, "Cố thiếu gia lại đến à? Cố thiếu gia vừa mới đính hôn, không ở bên cạnh vị hôn thê, suốt ngày chạy đến bệ/nh viện làm gì?"
"Hay là vì sắp kết hôn nên đi khám nam khoa trước?"
Thái độ Cố Bùi Nam lạnh lùng, liếc Giang Tùy một cái, giọng điệu đầy vẻ kh/inh miệt: "Mày có vẻ rất quan tâm đến đời tư của tao nhỉ?"
"Nhìn trúng tao rồi à?"
Giang Tùy hừ lạnh: "Cố thiếu gia vẫn tự luyến như ngày nào."
Cố Bùi Nam nhướng mày, bộ dạng này rõ ràng là đã có chuẩn bị từ trước. Quả nhiên, giây tiếp theo liền nghe anh ta nói: "Hôm nay tao không đến đây để đấu khẩu với mày."
"Tao mang một người đến cho mày gặp đây." Nói xong anh ta vẫy tay ra hiệu về phía sau.
Từ chiếc Maybach màu đen, một người đàn ông ăn mặc đơn giản bước xuống. Người đàn ông đó rất trắng, ngũ quan nhu hòa.
Vừa nhìn thấy người đó, sắc mặt Giang Tùy thay đổi hẳn, anh quay đầu nghiến răng nghiến lợi chất vấn Cố Bùi Nam: "Mày đưa anh ta đến đây làm gì?"
Cố Bùi Nam cụp mắt nhìn tôi: "Mày cứ bám lấy Hà Tranh không buông, chẳng qua cũng chỉ vì muốn trả đũa tao. Bây giờ tao đã tìm lại tình cũ cho mày rồi đấy, sau này hãy tránh xa Hà Tranh ra."
Giang Tùy tức đến mức cả người run lên. Anh tiến lên hai bước, còn chưa kịp chạm vào Cố Bùi Nam thì người đàn ông vừa xuống xe đã lao đến giữ anh lại.
"Tiểu Tùy..."
Trong lúc Giang Tùy bị người đàn ông kia quấn lấy, Cố Bùi Nam đã đi đến sau lưng tôi. Anh ta kh/ống ch/ế xe lăn, xoay hướng của tôi lại rồi đẩy tôi đi về phía trước. Tôi quay đầu lại nhìn Giang Tùy, nhưng bị một tay của Cố Bùi Nam khóa ch/ặt trên xe lăn, "Đừng làm phiền hắn, hắn bận gặp lại tình cũ rồi, không rảnh quan tâm em đâu."
Cố Bùi Nam đẩy tôi đi rất lâu, cuối cùng dừng lại ở một nơi hẻo lánh và tĩnh mịch. Anh ta nửa quỳ trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Nghe nói em mất trí nhớ, chuyện gì cũng không nhớ rõ nữa sao?"
Giọng điệu Cố Bùi Nam bình thản, thần sắc trên mặt cũng không nhìn ra được điều gì bất thường. Nhưng tôi biết rõ, anh ta xưa nay vẫn luôn như vậy. Càng bình tĩnh thì càng kỳ quái, giống hệt như thời tiết trước khi bão về. Cố Bùi Nam là một kẻ đi/ên.
"Đúng là quên rất nhiều chuyện."
Anh ta khẽ mỉm cười, trên gương mặt tuấn tú trắng trẻo hiện lên một tia đ/au thương: "Ngay cả tôi mà em cũng quên sao?"
Tôi cố gắng kìm nén thôi thúc muốn bỏ chạy, khi nói chuyện cũng cố giữ giọng điệu bình ổn, không dám để anh ta nhận ra bất kỳ sơ hở nào, "Tôi không nhớ nữa chuyện trước đây, Giang Tùy nói anh tên là Cố Bùi Nam..." Chạm phải ánh mắt của anh ta, tôi lại bổ sung thêm một câu: "Trước đây chúng ta có quen nhau sao?"
Cố Bùi Nam chống hai tay vào hai bên xe lăn, vây khốn tôi trong một khoảng không gian chật hẹp. Anh ta nhếch môi cười một tiếng, "Đã từng lên giường, có tính là quen không?"
Tôi nén lại cảm giác buồn nôn đột ngột trào dâng, quay đầu tránh đi ánh mắt dò xét của anh ta, "Tôi không hiểu anh nói gì."
Cố Bùi Nam hừ nhẹ một tiếng, đột nhiên buông tôi ra, anh ta quay người chỉ về phía tòa nhà bỏ hoang cách đó không xa. Tòa nhà cao sáu, bảy tầng, lúc này trên sân thượng có một người đang đứng, tay xách một chú mèo nhỏ đang không ngừng vùng vẫy.
"Chú mèo đó nếu lỡ tay rơi xuống thì sẽ thế nào nhỉ?" Cố Bùi Nam quay lại nhìn tôi lần nữa, "Hà Tranh, em muốn c/ứu nó không?"
"Nếu em có thể nói ra tên của chú mèo, tôi sẽ giúp em c/ứu nó."
Tôi không thể tin nổi nhìn Cố Bùi Nam: "Anh đi/ên rồi sao?"
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook