Sau Khi Mang Thai, Tôi Phát Hiện Bạn Trai Nghèo Là Thái Tử Gia

Tạ Cảnh Thâm thấy tôi nhìn, khẽ nắm tay lại.

“Nhìn gì?”

“Nhìn tay anh.”

“Có gì đẹp?”

“Không giống tay người làm kỹ thuật.”

Anh bình tĩnh nói:

“Công ty có găng tay.”

Tôi nghe xong còn thấy khá hợp lý.

Chuyện tình cảm của chúng tôi bắt đầu vào một ngày mưa rất lớn, khoảng sáu tuần sau khi Tạ Cảnh Thâm chuyển vào.

Chiều hôm ấy anh nhắn rằng sẽ về muộn.

Tôi đợi đến gần mười một giờ vẫn không thấy người, gọi điện lại chỉ nghe giọng máy báo thuê bao tạm thời không liên lạc được.

Bên ngoài mưa xối xả, nhiệt độ đột ngột hạ thấp; tôi càng ngồi càng không yên, cuối cùng khoác áo mưa, cầm ô chạy ra trạm xe buýt gần công ty anh.

Tạ Cảnh Thâm ngồi dưới mái che ở góc khuất nhất, đầu cúi thấp, một tay siết ch/ặt chiếc hộp th/uốc đã vỡ.

Sau này tôi mới biết xe điện của anh bị va quệt trên đường, th/uốc ức chế dự phòng cũng vỡ theo, điện thoại lại ngấm nước.

Anh đã gọi trợ lý trước khi máy tắt, nhưng vì không muốn để người của Tạ gia xuất hiện gần công ty con, anh bảo họ tới bằng xe thường và chờ ở xa.

Tôi tìm thấy anh trước.

Ngay khi bước tới gần, tôi đã ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo tràn trong màn mưa.

Tin tức tố của alpha đỉnh cấp bị ép nén quá lâu, sắc bén đến mức khiến đầu gối tôi mềm đi, nhưng quanh ghế anh ngồi vẫn có một thiết bị ngăn mùi cỡ nhỏ đang nhấp nháy.

Ít nhất anh còn đủ tỉnh táo để không gây ảnh hưởng cho người qua đường.

Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu, đáy mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc: “Đừng tới đây.”

Tôi nhìn chiếc hộp th/uốc trong tay anh.

“Th/uốc vỡ rồi?”

“Ừ.”

“Vậy về nhà.”

“Lâm An, tôi không chắc mình có thể kiểm soát.”

Người đàn ông bình thường lạnh lùng, làm gì cũng đâu ra đấy, lúc này lại tự ép mình vào góc tối, ngay cả ngón tay cũng run vì cố nhịn.

Tôi đứng cách anh hai bước, lòng bỗng mềm xuống.

“Nếu anh thật sự mất kiểm soát, anh đã không ngồi ở đây chờ th/uốc, cũng không bảo tôi tránh xa.”

Anh không đáp.

Tôi tiến lên, choàng cánh tay anh qua vai.

Cơ thể Tạ Cảnh Thâm lập tức cứng lại.

“Đừng chạm vào tôi.”

“Anh nói thêm một câu nữa, tôi để anh nằm ngoài đường.”

Quãng đường từ trạm xe về nhà chỉ mười phút, nhưng cả hai đều ướt sũng.

Vừa đóng cửa, Tạ Cảnh Thâm đã chủ động lùi vào góc phòng, kéo khoảng cách với tôi rồi khàn giọng bảo trong ngăn kéo có dây, nếu cần thì trói tay anh lại.

Tôi bật cười vì tức.

“Anh coi tôi là trẻ con à?

Tôi là omega trưởng thành, biết kỳ nh.ạy cả.m của alpha nghĩa là gì.”

“Chính vì biết nên cậu càng phải tránh xa.”

“Còn anh định chịu một mình đến sáng?”

Anh không trả lời.

Trong căn phòng mười mét vuông, mùi gỗ tuyết tùng và trà trắng xuyên qua lớp miếng dán, quấn lấy nhau đến mức không còn chỗ trốn.

Tôi nhìn những giọt nước từ tóc anh chảy xuống cổ áo, hỏi thẳng: “Anh có thích tôi không?”

Tạ Cảnh Thâm nhắm mắt.

“Bây giờ không phải lúc hỏi chuyện này.”

“Vậy là có.”

“Lâm An.”

“Anh có thích tôi không?”

Anh mở mắt, ánh nhìn sâu đến mức tim tôi đ/ập lo/ạn.

“Có.”

Tôi bước tới thêm một bước.

“Anh muốn chạm vào tôi không?”

“Muốn.”

“Nếu tôi bảo dừng, anh có dừng không?”

“Có.”

“Tôi không tin.”

“Cậu có thể thử.”

Tạ Cảnh Thâm vẫn đứng yên, ngay cả khi tôi đưa tay nắm lấy cổ áo anh, anh cũng không cử động.

Tôi kéo người xuống, hôn lên môi anh.

Cánh tay anh siết lại theo bản năng rồi lập tức dừng giữa không trung.

“Cậu chắc chắn?”

“Tôi đồng ý.”

Chỉ sau khi nghe rõ hai chữ ấy, anh mới ôm lấy tôi.

Nụ hôn không dịu dàng, nhưng mỗi lần cảm nhận được tôi căng thẳng, anh đều dừng lại, hỏi có đ/au không, có muốn tiếp tục không.

Chúng tôi dùng biện pháp tránh th/ai có sẵn trong ngăn kéo; chỉ là về sau bác sĩ giải thích, độ tương thích tin tức tố giữa hai người quá cao, lại đúng lúc kỳ nh.ạy cả.m của alpha làm chu kỳ của omega rối lo/ạn, nên không có cách nào bảo đảm tuyệt đối.

Đêm ấy, chúng tôi vượt qua ranh giới cuối cùng trong sự tỉnh táo của cả hai.

Người nắm quyền lựa chọn từ đầu đến cuối vẫn là tôi, còn Tạ Cảnh Thâm, dù hơi thở đã rối đến mức nào, cũng chưa từng phớt lờ một câu “chậm lại” của tôi.

Sáng hôm sau, căn phòng vẫn nhỏ như cũ, bếp điện vẫn hỏng, bên ngoài vẫn là con ngõ cũ kỹ đầy tiếng rao hàng.

Chỉ có mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi đã khác.

Tôi tỉnh dậy trong lòng Tạ Cảnh Thâm.

Anh nhìn tôi hồi lâu rồi nói:

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Tôi kéo chăn che mặt.

“Ai cần anh chịu trách nhiệm?”

“Vậy tôi theo đuổi cậu.”

“Chúng ta đã ngủ với nhau rồi còn theo đuổi gì?”

“Vậy yêu nhau.”

Tôi ló mắt khỏi chăn.

“Anh tỏ tình đơn giản thế à?”

Tạ Cảnh Thâm suy nghĩ rồi lấy nửa quả trứng luộc trong bát mình, đặt sang bát tôi.

“Lâm An, yêu tôi nhé.”

Tôi nhìn nửa lòng đỏ lớn hơn, không nhịn được bật cười.

“Được.”

## Chương 4: Một người chuẩn bị nuôi bạn trai, người kia cũng vậy

Sau khi x/ác lập qu/an h/ệ, cuộc sống của chúng tôi không thay đổi quá nhiều.

Tạ Cảnh Thâm vẫn ra ngoài lúc sáu giờ sáng.

Tôi vẫn ôm máy tính làm việc bên cửa sổ.

Khác biệt duy nhất là trước khi ra khỏi cửa, anh sẽ cúi xuống hôn trán tôi, còn tối đến, bất kể về muộn thế nào cũng mang theo một món ăn nhỏ.

Có hôm là bánh hạt dẻ.

Có hôm là khoai nướng.

Có hôm chỉ là một chai sữa nóng m/ua ở cửa hàng tiện lợi.

Tôi hỏi:

“Anh đang n/ợ tiền, còn m/ua đồ linh tinh làm gì?”

“Không đắt.”

“Gom lại cũng thành nhiều.”

“Nuôi cậu vẫn đủ.”

Tôi nghe mà lòng mềm nhũn.

Sau đó âm thầm gọi trợ lý, yêu cầu tăng tiền thưởng cuối năm cho toàn bộ nhân viên công ty con nơi “Tạ Thâm” đang làm việc.

Danh sách chương

3 chương
4
22/06/2026 14:15
0
3
22/06/2026 14:14
0
2
22/06/2026 14:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu