Nghiện Rượu

Nghiện Rượu

Chương 13

13/07/2026 10:36

Hách Lăng Châu đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng lảm nhảm rất nhiều.

Dọa cho những người xung quanh sợ đến mức không dám ho he một tiếng.

Chỉ có Trình Việt là bất chấp tất cả mà gào thét: "Hội trưởng, ngài bình tĩnh lại đi!”

"Sở Tiểu Cửu thật sự là nội gián, thật sự đến đây để h/ãm h/ại ngài mà!"

"Tôi chỉ muốn điều tra thân phận của cậu ta thôi, ngài mau thả..."

Những lời còn lại bị Hách Lăng Châu bóp nghẹt trong cổ họng.

Chẳng thể nào thốt ra được nữa.

"Mày đã biết em ấy là ai ngay từ lúc bắt đầu rồi!"

Gân xanh trên mu bàn tay Hách Lăng Châu nổi cộm lên, hắn đỏ ngầu đôi mắt trừng trừng nhìn xuống kẻ kia: "Mày mạo danh em ấy, lại còn cố tình giả vờ phát b/ệnh để câu giờ, không cho bác sĩ xuống xem tình hình của em ấy, có đúng không?!"

Trình Việt hệt như một con cá sắp ch*t khô, thoi thóp há miệng thở dốc trong sự ngạt thở.

Hách Lăng Châu vung tay ném mạnh anh ta ra, gi/ận dữ quát: "Nói mau!"

"Khụ! Khụ!"

Trình Việt gục đầu ho sặc sụa, rồi chợt phát ra một tràng cười gằn: "Hehehe…”

...

"Thì đã sao nào?"

"Kẻ hại ch*t Sở Tiểu Cửu là ngài cơ mà!"

"Ngay từ đầu ngài đã nghi ngờ tôi là hàng giả, vậy cớ sao ngài còn lấy Sở Tiểu Cửu ra để thử lòng tôi?"

"Ngài đã sớm phát hiện ra trạng thái của cậu ta không ổn, tại sao ngài không đích thân bước vào thăm cậu ta?"

"Hách Lăng Châu." Trong mắt Trình Việt xẹt qua một tia xót xa, anh ta thầm thì: "Kẻ nào yêu ngài, thì đã được định sẵn là phải hy sinh vì ngài rồi."

"May thay, tôi vẫn chưa hoàn toàn yêu ngài."

"Vốn dĩ tôi muốn mượn những quá khứ của Sở Tiểu Cửu mà Hách Lẫm đã tra ra được để qua mặt ngài, hòng mãi mãi được ở bên ngài."

"Nhưng mà thôi, bỏ đi..."

Vừa nói dứt câu, Trình Việt liền dùng sức cắn ch/ặt răng.

"Bởi vì." Khóe miệng anh ta bỗng trào ra một ngụm m/áu đỏ thẫm, khó nhọc cất lời: "Hách Lăng Châu, người mà ngài yêu nhất, chỉ có chính bản thân ngài thôi."

Căn hầm ngục lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng ch*t chóc.

Trình Việt ch*t rồi.

Ch*t một cách không cam tâm, mắt cũng chưa thèm nhắm lại.

Đám vệ sĩ dọn dẹp sạch sẽ x/ác ch*t và vết m/áu.

Bỏ lại Hách Lăng Châu đơn đ/ộc đứng ch/ôn chân tại chỗ.

"Cậu ta nói không sai."

Hắn như đang nghiền ngẫm lại lời nói của Trình Việt hết lần này đến lần khác.

Gương mặt đờ đẫn lẩm bẩm: "Kẻ hại ch*t Tiểu Tửu, là ta."

Đứng bất động như một khúc gỗ khô suốt cả một đêm dài.

Sáng sớm hôm sau, Hách Lăng Châu quay lại phòng b/ệnh.

"Tiểu Tửu, em sẽ không ch*t đâu."

Hắn đăm đắm nhìn tôi, nói một cách nghiêm túc và vô cùng cố chấp: "Anh sẽ không để em ch*t, anh sẽ c/ứu em."

"Vẫn còn kịp, nhất định sẽ kịp."

Danh sách chương

5 chương
13/07/2026 10:36
0
13/07/2026 10:36
0
13/07/2026 10:36
0
13/07/2026 10:36
0
13/07/2026 10:36
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu