Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cho hắn chút thời gian là ý gì?
Ngẫm nghĩ kỹ lại, hắn có vẻ là lạ.
Dường như ông trời cũng đang thuận theo ý muốn của Du Tông, tôi không thể nằm lên bàn phẫu thuật.
Tôi đổ bệ/nh rồi.
Có lẽ do ngày nào cũng làm việc liên tục bằng chút hơi tàn, th/ần ki/nh căng thẳng quá lâu, đột nhiên thả lỏng một cái là đủ loại bệ/nh tật thi nhau tìm tới cửa.
Ban đầu chỉ là cảm cúm nhỏ, cuối cùng diễn biến thành mức độ phải nhập viện.
Nằm trong bệ/nh viện lo lắng đến mức nuốt không trôi cơm, em hai Giang Dực đến thăm tôi, không nói hai lời liền gập máy tính cái rụp rồi ném sang một bên.
Video ghi hình cuộc họp mới xem được một nửa, tôi cau mày, lạnh giọng ra lệnh: "Để lại chỗ cũ."
"Anh không tin em à?"
"... Không phải."
"Thế anh xem cái quái gì? Họp cũng xong rồi, còn có vấn đề gì được nữa? Có vấn đề gì nữa thì em gánh, nhà họ Giang là của một mình anh chắc?"
Lại một câu nói y hệt.
Đối diện với Du Tông tôi không muốn giải thích, nhưng với Giang Dực, tôi rất sợ nó hiểu lầm.
"Anh chưa bao giờ nghĩ như thế..."
Tôi chỉ muốn trải con đường này bằng phẳng hơn một chút.
"Được rồi."
Nó c/ắt ngang lời tôi, cầm một quả táo lên bắt đầu gọt: "Anh nghỉ ngơi một chút được không?"
Tôi im lặng một lúc, không nhịn được lại hỏi: "Đúng rồi, khoản đầu tư cho dự án ở thành phố S..."
Bị Giang Dực trừng mắt một cái, những lời còn lại đành nuốt xuống bụng.
Đổi chủ đề: "Em đi thăm ông nội chưa?"
Dây vỏ táo dài ngoằng đột ngột đ/ứt đoạn.
Giang Dực dừng động tác, khẽ thở dài, vẻ mặt nghiêm túc hơn vài phần: "Bác sĩ nói chỉ trong vài ngày nay thôi. Giang Bỉnh đã bắt đầu chuẩn bị rồi, đến lúc đó sẽ không bị cập rập."
Lồng ng/ực nghẹn ứ.
Đã dự liệu từ trước, nhưng vẫn không cách nào chấp nhận được.
Nhất là trong hoàn cảnh tôi vẫn chưa hoàn thành tâm nguyện của ông.
"Cho anh điếu th/uốc."
Th/uốc đâu chẳng thấy, ngược lại bị nhét đầy một mồm táo.
Giang Dực đứng dậy, nhận lấy khăn giấy từ vệ sĩ lau lau tay.
"Anh, chúng ta là ba người."
Tôi cắn một miếng, chậm rãi nhai: "Anh biết."
"Tương lai cũng có thể là sáu người, hoặc nhiều hơn nữa, anh đừng có gồng gánh một mình. Còn nữa."
Nó nhìn về phía cái gáy đã đóng vảy của tôi: "Có người nhờ em chuyển lời."
Tôi ngẩng đầu lên, trong lòng đã đoán được là ai.
Nhưng Giang Dực đột nhiên tịt ngòi: "Cap... Cap... Ê, hắn nói cái gì ấy nhỉ, cứ như tiếng chim (tiếng nước ngoài)."
Vệ sĩ sau lưng khẽ nhắc mấy lần, Giang Dực mất kiên nhẫn chậc lưỡi: "Được rồi, anh nghe thấy rồi chứ?"
"Ừ."
Capulet và Montague có thể không phải là bi kịch.
Đợi anh.
Chương 13:
Chương 16
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 16
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook