Chẳng Còn Nghe Hơi Lạnh Vọng Về

Chẳng Còn Nghe Hơi Lạnh Vọng Về

Chương 13

02/06/2026 20:53

Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn hắn rơi nước mắt: "Được rồi, đừng diễn nữa. Nếu anh mà khóc ch*t trước mặt tôi, người nhà họ Trần sẽ không tha cho tôi đâu. Coi như tôi xin anh, để tôi sống những ngày tháng yên ổn, có được không?"

Trần Hàn dường như muốn nắm lấy tay tôi, nhưng dưới ánh mắt lạnh nhạt của tôi, hắn lại chán nản buông thõng tay xuống.

"Hứa Văn, anh nói thật đấy. Anh c/ầu x/in em. Anh sẽ không nói cho ai biết về mối qu/an h/ệ này, chỉ cần em cho anh được ở lại bên cạnh em thôi, được không?"

Tôi lạnh lùng nhìn Trần Hàn: "Trần thiếu gia, c/ầu x/in người khác thì phải có thái độ của người c/ầu x/in. Chuyện này chắc không cần tôi phải dạy đâu nhỉ? Anh quỳ xuống xin tôi, may ra tôi sẽ cân nhắc một chút."

Hắn nhìn tôi chằm chằm, rồi thật sự quỳ xuống. Dường như hắn chẳng hề cảm thấy đ/au đớn, khoảnh khắc hai đầu gối nện mạnh xuống nền xi măng, trên mặt hắn vẫn đọng lại nụ cười đầy mong mỏi.

Nhìn Trần Hàn mang vẻ mặt tràn ngập khao khát, tôi bỗng thấy nực cười vô cùng.

"Không ngờ có một ngày, tôi lại có bản lĩnh khiến Trần thiếu gia kiêu ngạo chủ động đòi làm kẻ thứ ba giấu tên giấu tuổi cơ đấy." Tôi nhấc một chân lên, giẫm thẳng vào đầu gối hắn.

"Thứ tình yêu này của anh bắt đầu từ bao giờ vậy? Là ba năm tôi theo đuổi anh, là một năm tôi lẽo đẽo đi theo anh, hay là hai năm sau khi chúng ta chia tay?"

Tôi nhấn chân dồn lực từng chút một: "Sáu năm. Hơn hai ngàn ngày đêm. Bây giờ anh xuất hiện trước mặt tôi, nói rằng anh yêu tôi. Trần Hàn, vậy những nh/ục nh/ã, những đ/au khổ mà tôi phải gánh chịu thì tính là gì?"

Trần Hàn đ/au đến mức sắc mặt nhợt nhạt, trên trán đã rịn mồ hôi, nhưng hắn không hề nhúc nhích. Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, hệt như một con hạc đang vươn cổ chờ ch*t.

Tôi vung chân đ/á văng hắn ra: "Cân nhắc xong rồi. Tôi không đồng ý. Trần Hàn, tôi không có bản lĩnh như anh, một mặt có vị hôn thê, mặt khác vẫn ra ngoài hẹn hò giường chiếu với tôi. Tôi rất yêu chồng tôi, nếu anh thật sự có dù chỉ một mảy may áy náy với tôi, thì đừng đến làm phiền tôi nữa."

Sau khi tôi dứt lời, hắn nằm ngửa trên mặt đất, tiếng khóc nghẹn ngào rưng rức, tựa như những hạt cát vỡ vụn, không đ/au nhưng lại chà xát khiến người ta khó chịu.

Tôi xoay người bước đi, không một lần ngoảnh đầu lại.

Danh sách chương

5 chương
02/06/2026 20:53
0
02/06/2026 20:53
0
02/06/2026 20:53
0
02/06/2026 20:53
0
02/06/2026 20:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu