Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi là người tình được ông trùm xã hội đen yêu thương nhất. Ba năm yêu nhau, tôi yêu anh như sinh mệnh, cùng anh vào sinh ra tử. Tất cả mọi người đều gọi tôi là "chị dâu", tin chắc tôi sẽ là người phụ nữ cuối cùng của anh.
Cho đến một ngày, mối tình đầu của anh bị truy sát. Anh đẩy tôi ra, thay cô ta đỡ một p h á t s ú n g.
Anh không hề biết, lúc đó tôi đang mang th/ai.
Hôm đó, tôi bị b ắ n trúng vào bụng, mất m.á.u nghiêm trọng vì s ả y t h a i. Người đàn ông m.á.u lạnh ấy, lần đầu tiên hoàn toàn sụp đổ.
Anh quỳ rạp dưới đất, ôm lấy tôi, c/ầu x/in tôi đừng chế*. Anh nói... anh yêu tôi.
Nhưng mà, tôi lại không yêu anh.
Người tôi thực sự yêu... là một cảnh sát.
Năm năm trước, vào ngày trước lễ cưới của chúng tôi. Người đàn ông đó... chế* dưới họng s.ú.n.g của anh.
1.
Năm thứ ba l.à.m t.ì.n.h nhân của Tống Thác, anh nói muốn cưới tôi.
Khi tôi hỏi lý do, anh nói tôi ngoan ngoãn, biết điều, rất giống mối tình đầu của anh - Đường Vi.
Tôi luôn biết rõ, trong lòng Tống Thác, tôi chỉ là người thay thế.
Mỗi khi đêm về, nỗi nhớ Đường Vi lại ùa đến, anh đều đ/è tôi dưới thân, đắm chìm trong những hoan lạc quấn quýt. Lúc anh cuồ/ng nhiệt nhất, vừa khiến tôi đ/au đớn, vừa thì thầm dỗ dành: “Ngoan, khóc cho anh xem nào.”
Anh nói, dáng vẻ tôi đỏ mặt rơi lệ, giống y hệt người con gái đó.
Tình yêu của anh, dường như chưa từng thực sự dành cho tôi.
Bạn bè an ủi tôi rằng: Tống Thác lúc yêu Đường Vi say đắm nhất, cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn. Nhưng bây giờ, anh lại muốn cưới tôi.
Họ nói Tống Thác yêu tôi, chỉ là chưa tự nhận ra mà thôi.
Anh biết nấu bữa sáng cho tôi, dỗ tôi dậy mỗi sáng, lúc tôi làm nũng còn hôn lên môi tôi. Mọi người đều gọi tôi là "chị dâu", ai nấy đều tin tôi chính là người phụ nữ cuối cùng trong đời Tống Thác.
Một thời gian, tôi trở thành người phụ nữ rạng rỡ nhất ở khu Bắc. Cho đến trước lễ cưới, Tống Thác và Đường Vi - tình cũ gặp lại.
Hôm đó, tôi phát hiện mình đã mang th/ai. Nhưng Tống Thác... lại không cần tôi nữa.
2.
Ngày gặp lại Đường Vi, cô ta đang làm tiếp khách trong một hội sở.
Nghe nói cha cô ta nghiện c/ờ b/ạc, tiêu sạch gia sản, Đường Vi phải liều mạng đi ki/ếm tiền trả n/ợ.
Cô ta cùng một đám phụ nữ khác bước vào phòng VIP của chúng tôi, giây phút nhìn thấy Tống Thác, cô ta chế* lặng tại chỗ, rồi vội vàng cúi đầu. Có lẽ Đường Vi không muốn để Tống Thác nhận ra mình, vậy mà có kẻ lại cố tình đẩy cô ta ngồi sát bên anh.
Tống Thác ngậm điếu th/uốc, nhắm mắt dựa vào người tôi, giọng lười biếng ch/ửi: “Đừng có mà dán lên người ông đây. Đứa nào dám làm vợ tao không vui, tao giế* luôn.”
Những cô gái xung quanh cười nũng nịu, gh/en tị nói Tống Thác thật biết cưng chiều tôi.
Đường Vi siết ch/ặt tay, nắm váy không buông, ánh mắt lặng lẽ nhìn tôi đầy gh/en t/uông và bất cam.
Lúc này, một cô gái bên cạnh kéo tay cô ta hét to: “Đường Vi, các anh đây muốn xem múa thoát y, cô nhảy đẹp nhất, cô lên nhảy đi!”
Chỉ trong khoảnh khắc tên đó được thốt lên, cả căn phòng lập tức yên lặng.
Tống Thác lập tức mở bừng mắt, tay đang nắm lấy tay tôi đột nhiên siết mạnh, khiến tôi đ/au đến suýt bật khóc.
Có lẽ vì mất mặt, toàn thân Đường Vi run lên, cô ta định đứng dậy bỏ đi thì bị Tống Thác túm lấy, ép ngồi trở lại.
Ngay sau đó, anh bóp cổ cô ta, kéo sát vào mặt mình, gi/ận dữ gằn từng chữ: “Đường Vi, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Để tôi thấy cô thêm lần nào nữa… tôi sẽ giế* cô!”
Ai cũng biết, Đường Vi là mối tình đầu của Tống Thác. Cũng biết lúc hai người chia tay đã làm ầm ĩ đến mức nào.
Năm Tống Thác yêu Đường Vi say đắm nhất, cô ta vì cãi nhau mà lên giường với người đàn ông khác. Năm đó, Tống Thác ngày nào cũng uống rư/ợu đến chảy m.á.u dạ dày, suýt mất cả mạng.
Về sau, anh chưa từng nhắc lại Đường Vi.
Mọi người đều tưởng rằng, anh đã h/ận cô ta đến tận xươ/ng tủy.
Có người hùa theo chọc quê, s/ỉ nh/ục Đường Vi: “Bạn trai cô đâu rồi? Không nuôi nổi cô à, phải để cô ra ngoài b/án thân ki/ếm tiền nuôi hắn?”
Lời này khó nghe đến mức tôi không nhịn được phải cau mày, trừng mắt lườm lại, người đó lập tức c/âm nín.
Tôi khẽ kéo tay áo Tống Thác, nhỏ giọng khuyên anh: “Con gái ra ngoài ki/ếm sống đã không dễ dàng rồi, anh đừng khó xử cô ấy nữa, được không?”
Tống Thác lạnh lùng liếc tôi, giọng trầm thấp: “Chuyện giữa tôi và cô ta, không đến lượt em xen vào.”
Tôi sững sờ một chút, rồi lặng lẽ buông tay đang kéo anh ra.
Đường Vi khẽ cười, ánh mắt nhìn tôi càng thêm kh/inh thường. Cô ta đưa tay vuốt ve gò má Tống Thác, nhẹ giọng nói: “Tống Thác, anh đừng vì nhớ em mà đi cưới một người con gái anh không yêu, em sẽ đ/au lòng lắm đó.”
Cô ta cắn môi, nước mắt lã chã rơi xuống mu bàn tay Tống Thác, “Tống Thác, em luôn muốn nói với anh, hôm đó, cái ngày anh thấy em và người đàn ông khác nằm trên giường… Là do em bị chuốc th/uốc.”
Tống Thác bất chợt nhíu mày, nhẹ nhàng buông tay ra, tia tàn đ/ộc trong mắt phút chốc tan biến. Đường Vi thuận thế nhào vào lòng anh, khóc đến không thể ngừng lại. Tống Thác không đẩy cô ta ra.
Thật ra, những lời Đường Vi nói căn bản không thể x/á/c minh. Người đàn ông năm đó, sớm đã bị Tống Thác hành hạ sống dở chế* dở, chẳng biết bị vứt đi đâu rồi.
Thế nhưng Tống Thác vẫn mềm lòng. Anh không truy hỏi thật giả, cứ thế mà tha thứ cho Đường Vi.
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook