Đồng nghiệp q/uỷ sai rất nhanh đã gửi thông tin cho tôi, nói đã liên hệ được q/uỷ sau của khu vực này, thế nhưng phải muộn một chút đối phương mới có thể đến.
Tôi đợi ở gần tiểu khu một lúc lâu, cuối cùng có một thiếu niên trẻ tuổi giống như học sinh cấp ba đi đến trước mặt tôi.
Cậu ta đeo một cái túi đeo chéo, trên khuôn mặt thanh tú lanh lợi đeo một kính mắt gọng đen.
Tôi quan sát đối phương: “Cậu là q/uỷ sai của khu vực này?”
Q/uỷ sai ở địa ngục tìm trên nhân gian, nghề nghiệp gì cũng có.
Chỉ có điều tuổi tác đều ít ỏi, nhưng suy cho cùng sau khi làm q/uỷ sai, thời gian sẽ dừng lại, sẽ không tiếp tục trôi qua.
Xem ra khi người đồng nghiệp này làm q/uỷ sai vẫn là học sinh cấp ba.
“Ồ, tôi đã xem thông tin bên trên gửi rồi, cấp trên bảo tôi toàn lực phối hợp với cô.”
Nam sinh cấp ba này có hơi lạnh lùng, cậu ta nói mình tên là Tang U, lấy ra một cái máy tính bảng chuẩn bị truy tìm tung tích giúp tôi.”
“Oan h/ồn của bút tiên kia khi còn sống tên gì?”
“Không biết.”
“Vậy ch*t vào tháng nào năm nào?”
“Ừm, cũng không rõ.”
Tang U cuối cùng cũng nhấc mí mắt nhìn tôi: “Cái gì cô cũng không biết, cô bảo tôi tra kiểu gì?”
“Ờm, tôi có thể gọi điện thoại hỏi xem.”
Nói ra cũng là do tôi xem thường bút tiên này, nghĩ rằng có thể thu phục nó dễ dàng, thế nên không có điều tra tỉ mỉ cho lắm.
Bây giờ nhìn thấy một nam sinh còn nhỏ tuổi hơn cả tôi chất vấn mình, ngay lập tức cảm thấy có hơi x/ấu hổ.
Tôi tra hồi lâu, cuối cùng tìm được danh tính khi còn sống của bút tiên này.
Bút tiên tên là Trần Tuấn, ông ta đã ch*t hơn hai mươi năm, nghe nói là ch*t do t/ự s*t.
Địa ngục là nơi có quy định, những người ch*t do t/ự s*t thế này, trong lòng có rất nhiều chấp niệm.
Cộng thêm thọ mệnh chưa tận, thế nên linh h/ồn không thể nào chuyển thế làm người, sẽ hình thành linh h/ồn ràng buộc, sẽ mãi quanh quẩn ở nơi mình ch*t, kéo dài cho đến khi dương thọ vốn thuộc về ông ta hao tận.
Mãi cho đến khi mất, học sinh cấp ba tìm ch*t kia thả ông ta ra.
Tang U rất nhanh đã tra ra được vị trí hiện tại của bút tiên kia.
Tôi vừa muốn đến xem vị trí, thì cậu ta đã cất máy tính bảng đi, ngước mắt nhìn tôi.
“Bình thường cô thu phục lệ q/uỷ không nghe lời như thế nào?”
Không biết vì sao, nhìn Tang U, tôi cứ có cảm giác lo lắng như đối diện với ông chủ là thế nào.
“A ờm, thường tôi đều đ/á/nh, đ/á/nh đến khi bọn chúng khuất phục, ngoan ngoãn theo tôi về địa phủ thì thôi.”
“...”
“Chẳng trách đ/á/nh giá kém của cô lại nhiều đến thế, mỗi lần xếp hạng thành tích công việc cô đều đứng đầu từ dưới đếm lên, kéo tụt điểm đ/á/nh giá của cả đại khu chúng ta.”
Ớ? Sao cậu ta biết được?
“Bỏ đi, lần hành động giăng bắt bút tiên này, để tôi chỉ huy, cô phối hợp với tôi là được.”
Tang U thở dài, ánh mắt nhìn tôi cứ cảm thấy kì kì thế nào ấy.
Bình luận
Bình luận Facebook