Nghiệt Duyên

Nghiệt Duyên

Chương 9

25/10/2024 17:32

9.

Sau khi trở về từ nước ngoài, tôi truyền lại những thông tin thu thập được cho các tuyến dưới.

Tổ chức của Thẩm Kiều liên quan đến nhiều người và giao dịch hơn nhiều so với những gì cảnh sát tưởng tượng.

Thời hạn thực hiện nhiệm vụ ban đầu là vài tháng, nhưng sau đó kéo dài đến nửa năm, và cuối cùng vẫn chưa có kết quả.

Trong thời gian đó, tôi đã dần dần truyền tải những thông tin rời rạc, khiến cho các giao dịch của Thẩm Kiều bị cảnh sát ngăn chặn từ nhỏ đến lớn.

Một, hai lần có thể được coi là trùng hợp, nhưng đến lần thứ ba, anh ta bắt đầu nghi ngờ.

Đầu tiên là cuộc thanh lọc nội bộ tổ chức, từng cuộc gặp mặt, từng bữa tiệc hiểm nguy, từng linh h/ồn bị giằng co dưới họng sú/ng, khiến ai trong tổ chức cũng hoang mang, nhưng sau cùng, không ai bị phát hiện là gián điệp.

Đêm đó, trong phòng khách tối om, Thẩm Kiều ngồi trên ghế sô pha, điếu th/uốc trên tay lấp lánh ánh sáng mờ.

Bên ngoài cửa sổ là biển cả dậy sóng, mặt nước phản chiếu ánh trăng như tấm lụa mỏng rơi nhẹ trên gương mặt lạnh lùng của anh.

Điếu th/uốc cuối cùng ch/áy hết, Thẩm Kiều ngẩng đầu, ra hiệu cho tôi đang đứng ở góc phòng tiến lại.

Tôi từ từ bước đến, rúc vào lòng anh.

Không ai nói gì, trong phòng khách yên tĩnh, chỉ còn tiếng tay anh vuốt ve mái tóc dài của tôi.

Thật ra tôi hiểu rõ anh đang nghĩ gì.

Loại trừ mọi khả năng, cuối cùng, cho dù khó tin đến đâu, thì câu trả lời đúng vẫn sẽ là tôi.

Họng sú/ng có thể nhắm vào tôi bất cứ lúc nào.

Bề ngoài vẫn bình thản, nhưng trong đầu tôi bắt đầu xoay chuyển đi/ên cuồ/ng.

Trước khi Thẩm Kiều có được bằng chứng quyết định, tôi không thể biểu lộ bất cứ dấu hiệu nào, phải ngây thơ và vô tội, giống như mọi đêm khác ở bên anh.

"Em yêu."

Giữa đêm yên tĩnh, giọng nói của anh vang lên rõ ràng.

Ngón tay tôi dần lạnh đi.

"Ừ?"

"Chúng ta đi du lịch nhé."

Tôi đã nghĩ đến nhiều khả năng, nhưng không hề đoán được điều này.

Tôi nhất thời không phản ứng kịp, cho đến khi âm thanh ầm ầm của sóng biển kéo tôi về thực tại.

"Được."

Ngày hôm sau, chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình.

Một chiếc xe, hành lý đơn giản, và chỉ có hai chúng tôi.

Thẩm Kiều không nói với tôi điểm đến, chúng tôi cứ đi về phía tây, băng qua những ngọn núi xanh, sông suối, đồi hoang mạc, dần dần tiến sâu vào vùng đất hoang vu không người.

Tôi đã từng nghĩ, có thể anh định gi*t tôi trong khu vực không có ai.

Nhưng sau đó tôi nghĩ lại, nếu anh thực sự muốn gi*t tôi, thì việc này có phần thừa thãi.

Vì vậy, tôi an tâm hơn.

Tôi ngắm nhìn hoàng hôn trên sa mạc, những vì sao trên núi cao.

Sau đó, chúng tôi đến khu vực Tây Tạng.

Thẩm Kiều chọn một tuyến đường ít ai biết đến, mang theo dụng cụ đơn giản, đưa tôi leo núi.

Hôm đó, trời nắng rực rỡ, bầu trời Tây Tạng cao xa xanh thẳm, những đỉnh núi tuyết trắng xóa đứng im lặng hàng triệu năm, lắng nghe lời cầu nguyện của dân bản xứ.

Nhưng thời tiết tươi đẹp không kéo dài lâu.

Khi chúng tôi leo lên một ngọn đồi nhỏ, tuyết bắt đầu rơi.

Trên đường xuống núi, không may chúng tôi bị lạc đường, tôi suýt chút nữa đã trượt xuống vực.

Giữa ranh giới sống ch*t, Thẩm Kiều đã ôm lấy tôi từ phía sau.

Qua lớp áo leo núi dày cộm, tôi không cảm nhận được hơi ấm của anh, nhưng giây phút đó, rõ ràng có thứ gì đó đột nhiên trở nên nóng rực.

Cuối cùng chúng tôi cũng an toàn xuống núi, nghỉ ngơi tại một nhà dân.

Bên ngoài, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy những đỉnh núi tuyết kéo dài bất tận.

Tôi có cảm giác, thế giới này chỉ còn lại hai chúng tôi.

Anh không còn là kẻ buôn m@ túy từng giam cầm tôi, và tôi cũng không còn là người của cảnh sát nằm vùng giả dối bên anh.

"Huệ Huệ."

Anh gọi tên tôi.

"Em đây."

"Đừng rời xa anh."

Tôi im lặng vài giây.

"Được."

Nhưng tôi rõ ràng hiểu, đây chỉ là diễn xuất giả dối mà thôi.

Đêm đó, tôi chìm đắm trong giấc mơ.

Xa xa, những ngọn núi tuyết linh thiêng đã canh giữ hàng ngàn năm lắng nghe lời cầu nguyện, giữa không gian bao la tĩnh lặng, tôi nhận được lời chúc phúc của núi.

Sự tái sinh, lặng lẽ bắt đầu từ đêm đó.

Danh sách chương

5 chương
25/10/2024 17:33
0
25/10/2024 17:32
0
25/10/2024 17:32
0
25/10/2024 17:31
0
25/10/2024 17:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

5 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

7 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

11 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

18 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

22 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

24 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

29 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

46 phút
Bình luận
Báo chương xấu