Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tiểu yêu tuần núi
- Thần Đạo Đan Tôn
- Chương 1465: Chiến Lâm Tử Hoành
Thấy cảnh này, sáu người kia kh/iếp s/ợ thực lực của Lăng Hàn không thôi.
Quá mạnh mẽ, chỉ là nguyên lực diễn hóa, liền oanh bại cá chép, đây là thực lực nghiền ép.
Sáu người nhất thời không có ý nghĩ cư/ớp gi/ật, vội vàng xoay người rời đi, chỉ lo Lăng Hàn sẽ gi*t người diệt khẩu.
- Không nghĩ tới Đạo Cổ Thanh Liên sẽ rơi vào trong tay người ngoài như ngươi.
Một bóng người xẹt qua, chỉ thấy Lâm Tử Hoành xuất hiện ở bên cạnh bể nước, dùng ánh mắt ngạo nhiên nhìn hắn nói.
- Giao ra Thần Liên!
- Sau đó thì sao?
Lăng Hàn từ tốn nói, tên này hết lần này đến lần khác khiêu khích hắn, thật sự coi hắn không có tính khí sao?
- Sau đó…
Lâm Tử Hoành tựa hồ không ngờ Lăng Hàn sẽ hỏi ngược lại như vậy, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó mới nói.
- Sau đó, quỳ trên mặt đất, dập đầu một trăm cái!
Lăng Hàn nhìn đối phương nói:
- Ta thật giống như chưa từng đắc tội qua ngươi a?
- Khà khà, dám động suy nghĩ với nữ nhân ta vừa ý, còn dám nói không có đắc tội ta?
Lâm Tử Hoành cười lạnh nói, nơi này chỉ có hắn và Lăng Hàn, hắn tự nhiên xem thường giấu giếm ý nghĩ trong nội tâm.
Lăng Hàn nha một hồi nói:
- Chiếu nói như vậy, ngươi muốn đưa ta vào chỗ ch*t?
- Không có dễ dàng như vậy!
Lâm Tử Hoành cười gằn.
- Ta muốn trước tiên hủy diệt cơ thể ngươi, lại chậm rãi luyện hóa thần h/ồn của ngươi, để ngươi ch*t cực kỳ thống khổ!
Lăng Hàn nha một hồi, lộ ra nụ cười nói:
- Ngươi nói như vậy, ta cũng có thể yên tâm lớn mật làm thịt ngươi, miễn cho không cẩn thận ra tay quá nặng.
- Ha ha, ngươi chỉ là tiểu cực vị, làm sao cùng ta ngang hàng?
Lâm Tử Hoành ngạo nhiên cười.
- Ta là trung cực vị đỉnh cao, hơn nữa còn là thiên tài Tam Tinh, coi như ngươi là thiên tài Tứ Tinh, hơn nữa còn là tiểu cực vị đỉnh cao, vậy cũng xa xa không phải đối thú của ta.
Hắn tính định Lăng Hàn tuyệt đối không thể là đối thủ của mình, lúc này mới sẽ quái gở áp sát.
Lăng Hàn lẩm bẩm nói:
- Ngươi tự tin như vậy, chút nữa bị làm mất mặt cũng không nên khóc a!
- Ai bảo ngươi không có ánh mắt, cùng ta tranh giành nữ nhân!
Lâm Tử Hoành ra tay, tóm tới Lăng Hàn, lực lượng cuồn cuộn mà động, đạt đến độ cao đại cực vị hậu kỳ, cực kỳ đ/áng s/ợ.
Nhưng kết cấu thiên địa nơi này càng thêm vững chắc, cho dù Tinh Thần Cảnh ra tay cũng không có tạo thành phá hoại lớn, chỉ là mặt nước hơi nhấc lên gợn sóng mà thôi.
Lâm Tử Hoành kh/inh bỉ, hắn có đầy đủ tự tin một chiêu trấn áp Lăng Hàn, tu vi của song phương chênh lệch thực quá to lớn.
Lăng Hàn cũng quất tới Lâm Tử Hoành một chưởng, oành, kình lực va chạm, cuối cùng sản sinh trùng kích cực lớn, chấn động đến mức mặt nước sinh ba, cuồ/ng quyển tứ phương.
- Ồ!
Lâm Tử Hoành kinh ngạc, Lăng Hàn lại đỡ được đò/n đ/á/nh này của hắn!
Không chỉ đỡ lấy, hơn nữa còn dễ dàng.
Điều này làm cho hắn không thể nào tiếp thu được, chỉ là tiểu cực vị mà thôi, làm sao có khả năng mạnh như thế?
Nói tới lực lượng, Lăng Hàn x/á/c thực không bằng Lâm Tử Hoành, nhưng hắn vận dụng Tuế Nguyệt Thiên Thu, tuy chỉ phát huy một chút xíu uy lực, cũng đủ để lão hóa lực lượng của đối phương đến cấp độ mình có thể đối kháng.
- Làm sao có khả năng!
Lâm Tử Hoành không thể nào tiếp thu được.
- Chỉ là tiểu cực vị, tại sao có thể chống đỡ ta!
- Ếch ngồi đáy giếng!
Ánh mắt của Lăng Hàn uy nghiêm đ/áng s/ợ, hắn đã động sát ý.
- Hừ!
Lâm Tử Hoành điều chỉnh tâm thái, có thể cùng hắn chống lại thì đã làm sao?
Hắn là con trai của Tộc trưởng An Viễn chi mạch, tuy mạch này x/á/c thực sa sút, nhưng lạc đà g/ầy còn lớn hơn ngựa b/éo, gốc gác vẫn kinh người như cũ, há là một “Dã Nhân” có thể so sánh?
Hắn lấy ra một cái trống, rất cũ nát, có thể nhìn thấy có một góc đã tàn tạ, trên trống vẽ hình ảnh chiến đấu, trông rất sống động, toả ra khí sát ph/ạt sa trường.
Oành!
Hắn đưa tay vỗ một cái, trống trận lập tức phát ra một tiếng n/ổ vang trầm thấp, như cung tên b/ắn về phía ng/ực của Lăng Hàn, để trái tim của hắn không khỏi đ/ập kịch liệt.
Khóe miệng của Lăng Hàn có một vệt m/áu chảy ra, hắn ngạc nhiên phát hiện, trái tim của mình lại nứt một lỗ hổng.
Cái này rất kinh người.
Thể phách của hắn kinh người cỡ nào, tuy cường độ trái tim không thể so với thần cốt, nhưng cũng gần như đạt đến Thần Thiết cấp mười, hiện tại lại vỡ tan.
Cái trống này... Không đơn giản!
Then chốt là, Lăng Hàn trong lúc vô tình liền trúng chiêu, căn bản không có phát hiện công kích từ nơi nào kéo tới, đây mới là chỗ q/uỷ dị nhất, khó lòng phòng bị.
- Ha ha, theo ta đấu, ngươi còn chưa xứng!
Lâm Tử Hoành cười gằn, hai mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn, đột nhiên lại vỗ một cái.
Phốc!
Lần này, Lăng Hàn miệng phun ra m/áu.
- Ch*t!
Lâm Tử Hoành lần thứ hai giơ tay, nhưng vào lúc này, Lăng Hàn di chuyển, triển khai Trích Tinh Bộ, hắn trong nháy mắt ngang qua bảy trượng.
Oành, trống trận phát ra n/ổ vang, nhưng Lăng Hàn không bị ảnh hưởng.
- Quả thế.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, trái tim của hắn đã chữa trị.
- Tiếng trống vô hình, không cách nào tránh né, nhưng này dù sao chỉ là một vật ch*t, cần người khóa ch/ặt mục tiêu, vì lẽ đó, chỉ cần ta tách ra thần thức của ngươi khóa ch/ặt, trống trận liền không làm gì được ta.
Ngươi là quái vật a!
Lâm Tử Hoành trợn mắt ngoác mồm, chỉ trúng hai chiêu liền tìm ra kẽ hở, ngươi thực sự là người sao?
Hơn nữa, trúng liền hai đò/n xung kích, tên này lại chỉ phun một ngụm m/áu, trái tim không có bể mất, đây cũng quá khuếch đại đi.
- Đến lượt ta!
Lăng Hàn phát ki/ếm, vù, Tiên M/a Ki/ếm giống như gặp phải kí/ch th/ích, không cần Lăng Hàn vận chuyển, chủ động tỏa ra thần quang, có vẻ rục rà rục rịch.
Lăng Hàn buông tay, Tiên M/a Ki/ếm bay ra, ch/ém tới Lâm Tử Hoành.
Nói một cách chính x/á/c, là tước về phía trống trận.
Oành! Oành! Oành!
Lâm Tử Hoành vội vã vỗ trống, cái này không chỉ có thể diệt sinh linh, ngay cả đối với Thần Khí cũng nắm giữ lực phá hoại đ/áng s/ợ, sóng âm vô hình không ngừng kích b/ắn về phía Tiên M/a Ki/ếm.
Đây là quy tắc chi uy!
Trống trận này chính là một vị cổ tổ Hằng Hà Cảnh của An Viễn chi mạch làm ra, thấp nhất cũng phải Tinh Thần Cảnh mới có thể thôi thúc, lấy quy tắc sóng âm đả thương địch thủ, vô ảnh vô hình, chính là một trong tam đại chí bảo của An Viễn chi mạch.
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook