Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
13.
Lúc tôi đuổi kịp, hai đứa trẻ đã chạy đến rìa ngoài của hang Q/uỷ Giác. Dân làng địa phương đều rất kiêng dè nơi này, bình thường vốn không bóng người qua lại, trên các bãi đ/á ngầm mọc đầy những con hàu cổ ngỗng. Tôi tức khắc quát lớn ngăn lại: "Đại Mao! Tiểu Hải! Mau quay lại đây!"
Bọn nhỏ bị tôi làm cho gi/ật mình, đồng loạt quay đầu lại. Tôi nghiêm giọng: "Ba mẹ không dặn các em là không được đến đây sao? Mau theo anh về!"
Đại Mao bướng bỉnh: "Bọn em chỉ đến nhặt ít vỏ sò thôi, sẽ về ngay mà!"
Tôi tiến thêm một bước về phía tụi nhỏ: "Thế cũng không được, mau theo anh về ngay, không là anh mách Trưởng làng đấy!"
"Đợi một chút đi mà..." Đại Mao không chịu hợp tác.
Đang lúc giằng co, một khối vật thể khổng lồ không x/á/c định từ trong hang Q/uỷ Giác lao vọt ra cực nhanh. Vật thể đó dài khoảng hai mét, cơ thể chia rõ đầu, ng/ực, bụng, toàn thân đen bóng loáng, có sáu chân và một đôi xúc tu hình đầu gối…
Là Trùng tộc! Không thể ngờ nơi này lại có Trùng tộc!
Tôi kinh hãi đến da đầu tê dại. Con quái vật Trùng tộc đó dùng sáu chân bám đất, bò về phía chúng tôi với tốc độ kinh h/ồn. Tôi không kịp suy nghĩ, hét lớn: "Chạy mau!"
Hai đứa trẻ sợ đến mức thét chói tai, Đại Mao vắt chân lên cổ mà chạy, còn Tiểu Hải thì đứng đờ ra tại chỗ vì quá sợ. Tôi lao nhanh tới ôm lấy Tiểu Hải, đang định tháo chạy thì một luồng tơ trắng từ phía sau b.ắ.n ra, quấn ch/ặt lấy tôi thành nhiều vòng. Mắt tôi tối sầm lại, mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong một hang động ẩm ướt và tối tăm. Tôi đã biến thành một "con tằm nhỏ", bị tơ trắng quấn kén treo ngược trên đỉnh hang, Đại Mao và Tiểu Hải cũng bị treo ngay bên cạnh, cả hai đều đã ngất đi. Hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, tôi sợ đến mức tỉnh táo ngay lập tức.
Chúng tôi đã bị Trùng tộc bắt giữ! Hóa ra những người mất tích ở hang Q/uỷ Giác đều là do bị chúng bắt đi!
Tôi ép mình phải bình tĩnh lại để quan sát môi trường xung quanh. Gần đây không thấy bóng dáng con quái vật nào, dưới nền hang đầy rêu mốc và x/á/c của đủ loại sinh vật biển, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên. Về đặc tính của Trùng tộc, tôi chỉ biết sơ qua đôi chút. Chúng là sinh vật sống theo bầy đàn, phân công nghiêm ngặt, kẻ vừa tấn công chúng tôi có lẽ là Trùng thợ.
Chúng tôi mất tích, Vệ Hàng và dân làng chắc chắn sẽ đi tìm khắp nơi. Bây giờ đang là tháng Sáu, với sự nhạy bén của mình, anh nhất định sẽ nghĩ đến vụ án mất tích ở hang Q/uỷ Giác. Nhưng tôi không thể ngồi chờ c.h.ế.t được, lỡ như trước khi bọn họ kịp đến, lũ quái vật đã ăn thịt chúng tôi thì coi như xong đời. Việc cấp bách hiện tại là phải thoát thân trước.
Tay tôi áp vào ống quần sờ soạn, chạm thấy con d.a.o cạo sơn dầu trong túi. Tôi khó khăn vặn vẹo cơ thể, gồng mu bàn tay để móc con d.a.o ra. Tôi nghiến răng nghiến lợi, dồn hết sức lực vào tay phải, dùng d.a.o c/ắt đ/ứt những sợi tơ kia. Sau khi rạ/ch được một lỗ, những sợi tơ phía sau cũng theo đà mà đ/ứt đoạn.
Tôi rơi bịch xuống đất. Tôi không dám thở mạnh, vội vàng gỡ bỏ số tơ còn lại trên người rồi quay sang giải c/ứu Đại Mao và Tiểu Hải. Hai đứa nhỏ dần tỉnh lại, Tiểu Hải vừa thấy hang động âm u đ/áng s/ợ đã muốn bật khóc. Tôi nhanh tay lẹ mắt bịt miệng cậu bé lại, "Đừng sợ, anh đưa các em rời khỏi đây..." Tôi hạ thấp giọng nói.
Tiểu Hải mới 5 tuổi chỉ biết rơm rớm nước mắt gật đầu. Tôi hỏi bọn nhỏ: "Trên người các em có mang theo thứ gì phòng thân không?"
Hai đứa nhỏ lấy ra một chiếc xẻng nhỏ và một con d/ao, loại d.a.o này dùng để tách hàu nên sắc bén hơn d.a.o cạo của tôi nhiều. Tôi nhận lấy dụng cụ của tụi nhỏ, nghiêng tai lắng nghe rồi đưa tay cảm nhận hướng gió để x/á/c định vị trí lối ra. Tôi dắt tay Tiểu Hải, Đại Mao 8 tuổi túm lấy vạt áo tôi, ba người rón rén đi ra ngoài.
Tổ của Trùng tộc chia làm nhiều khu vực, vị trí chúng tôi đang đứng có lẽ là kho dự trữ thức ăn của chúng. Khi đi qua một cửa hang, chúng tôi chợt thấy một con quái vật Trùng tộc kinh t/ởm đang nằm bò bên trong. Tôi sợ đến mức hít một hơi lạnh, Tiểu Hải và Đại Mao phải bịt ch/ặt miệng để nuốt tiếng thét vào trong.
Tôi nép sát vào vách tường, cẩn thận ló đầu ra nhìn. Con quái vật đó còn khổng lồ hơn cả con Trùng thợ lúc nãy, phần thân dưới của nó có hình bầu dục, giống như đang đắp một tấm chăn bông lớn, hóa ra đó là bụng của nó.
Là Trùng hậu sao?
Bụng của nó bị căng phồng đến mức gần như trong suốt, bên trong có thể thấy lờ mờ những quả trứng trùng. Tôi chợt hiểu ra, tháng Sáu là kỳ sinh sản của Trùng hậu, lũ Trùng lính phải bắt con người về để tẩm bổ cho nó. Xem ra những người mất tích đều đã trở thành bữa đại tiệc cho Trùng hậu rồi!
Tuy Trùng hậu trông đ/áng s/ợ nhưng hành động bị hạn chế, ngược lại sẽ không gây ra đe dọa trực tiếp. Tôi dắt hai đứa nhỏ r/un r/ẩy lùi lại. Vừa đi được vài bước, trên vách hang đột nhiên hiện ra một con Trùng lính đang tuần tra. Thân hình con Trùng lính dài tới ba mét, hàm trên cứng ngắc vô cùng, bộ phận miệng có thể dễ dàng ngh/iền n/át đ/á tảng. Tiểu Hải sợ quá khóc rống lên. Tôi nhanh chóng đẩy hai đứa nhỏ ra. Con Trùng lính đó lao về phía tôi, há to cái miệng g/ớm ghiếc.
Chương 5
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook