TÌNH YÊU VƯỢT THẾ KỶ

TÌNH YÊU VƯỢT THẾ KỶ

Chương 16: HẾT

13/03/2026 09:45

Nhưng ba năm trôi qua, nỗ lực sửa chữa này dường như vẫn thất bại hoàn toàn.

Thấy tôi không trả lời, Tông Ngạn đổi câu hỏi khác: "Vậy ba năm qua, chú có từng nhớ tôi không?"

Cậu ấy nói: "Tôi thì có, ngày nào tôi cũng nhớ chú. Lúc ăn cơm nhớ chú, lúc lên lớp nhớ chú, lúc đi đường nhớ chú, ngay cả nằm mơ cũng nhớ chú. Tôi từng tưởng rằng mình có thể từ từ thôi nhớ chú, giống như điều chú mong muốn, nhưng trái tim tôi không nghe lời, tôi không làm được."

Trái tim tôi trong khoảnh khắc mềm nhũn thành một vũng nước.

"... Được rồi." Chẳng còn cách nào khác, tôi thật sự đã không thể không thỏa hiệp, "Tôi thừa nhận, tôi có đi thăm em, tôi cũng rất nhớ em."

Đôi mắt Tông Ngạn sáng bừng lên, "Vậy chú có thể chủ động hôn tôi một lần không?"

Cuối cùng tôi cũng toại nguyện, kéo sợi xích nhỏ đang lủng lẳng nơi cổ áo cậu ấy lại gần.

Rồi hôn lên môi cậu ấy.

Thật ra đời người trăm năm, tình ái chỉ là chuyện nhỏ nhặt đến t.h.ả.m thương. Thừa nhận có tình cảm với cậu ấy thì Mặt Trời vẫn mọc, thành phố cũng chẳng vì thế mà sụp đổ. Nếu ai đó cứ nhất quyết muốn chỉ trích, thì cứ...

Mặc x/á/c họ đi.

Đêm cuối cùng của năm 1999, Tông Ngạn nhất quyết quấn lấy tôi, trải qua trên giường.

Giây phút Giao Thừa, ngày tận thế đã không đến. Cuộc chuyển giao Thế kỷ ngàn năm mới có một lần, cả thành phố đều đang reo hò vang dội.

Tôi bị Tông Ngạn hôn ch/ặt ngay lúc pháo hoa bung nở, lưỡi em ấy quấn quýt lấy tôi, nhịp tim mãnh liệt cộng hưởng cùng nhau. Trong thời khắc bước sang Thế kỷ mới, chúng tôi dường như đã hòa quyện thành một người duy nhất.

Lúc mệt đến mức mơ màng sắp ngủ, tôi chợt cảm thấy đầu ngón tay lành lạnh.

Tông Ngạn lồng một chiếc nhẫn vào ngón trỏ tay phải của tôi. Tôi xòe năm ngón tay ra nhìn rồi cười: "Chiếc nhẫn trước đây của anh, quả nhiên là em giấu đi đúng không?"

Tông Ngạn cúi đầu nhìn tôi, hỏi: "Em không có vứt, anh có muốn lấy lại không?"

Tôi ngáp một cái: "Thôi bỏ đi, đeo nhiều nhẫn phiền phức lắm. Đồ của ba em, em tự giữ lấy đi."

Đôi mắt Tông Ngạn cong lên, em ấy hôn tôi một cái rồi nằm xuống bên cạnh, bàn tay vẫn không yên phận mà nghịch nghịch hàng lông mi của tôi.

Tôi nhắm mắt cười, đưa tay kéo em ấy vào lòng, "Ngủ đi bảo bối. Thế kỷ 21 vui vẻ nhé."

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:

CƯỠNG CHẾ GHÉP ĐÔI

Lục Diễm Chinh là Thượng tướng trẻ tuổi nhất của Liên minh. Chiến công hiển hách, nhưng anh lại bị ép buộc phải trở thành Alpha của tôi.

Sau khi đăng ký kết hôn, anh ném đi bó hoa tươi tôi nâng niu đặt trước mặt, tháo bỏ nhẫn cưới, anh lạnh lùng ra lệnh: "Không được để bất kỳ ai biết cậu là Omega của tôi. Tránh xa tôi ra, đừng làm những việc vô nghĩa."

Sau này chiến sự thắng lợi, anh đứng sững giữa đám đông đang hò reo ăn mừng. Đôi mắt đỏ ngầu, anh gào thét đi/ên cuồ/ng: "Omega của tôi đâu rồi? Em ấy vẫn chưa trở về!"

Vệt m.á.u dưới thân tôi loang rộng, tôi nở nụ cười yếu ớt. Hình như... không về được nữa rồi.

Nếu vì tôi c.h.ế.t mà mối qu/an h/ệ hôn nhân này chấm dứt, chắc Thượng tướng Lục sẽ cảm thấy rất vui vẻ nhỉ...

Chương 1:

1.

Tôi trúng đạn rồi, m.á.u mất đi rất nhanh.

Tôi gắng gượng tựa lưng vào tường, khó khăn lắm mới mở được hộp y tế mang theo, lấy gạc nhét vào để cầm m/áu. Dù là một quân y, tôi cũng không ngờ có ngày lại phải dùng đến những thứ trong hộp y tế này cho chính mình. Chất Adrenaline che giấu đi cảm giác đ/au đớn. Tôi chật vật băng bó xong vết thương dưới mạn sườn, mới phát hiện trên đùi cũng trúng một phát đạn. Hai tay dần mất đi sức lực, vết thương trên chân còn chưa kịp băng xong, mí mắt đã nặng trĩu không mở ra nổi.

Cơ thể mỗi lúc một nhẹ bẫng, khi mở mắt ra lần nữa. Tôi phát hiện mình đang lơ lửng giữa không trung. Nhìn thấy cơ thể đầy m.á.u nằm dưới đất, tôi ngẩn người trong chốc lát.

Ồ. Nhớ ra rồi. Nhiệm vụ đột kích của chiến đội chúng tôi hôm nay là bao vây tiêu diệt doanh trại địch và giải c/ứu con tin.

Cách đây không lâu, đối phương đã kh/ống ch/ế một chiếc chuyên cơ chở người nhà quân nhân của quân ta, còn đ.á.n.h cắp cả hộp đen.

Đúng rồi. Không biết cô bé mà tôi vừa c/ứu ra có thuận lợi tìm được Lục Diễm Chinh không? Có giao lại bộ nhớ trong hộp đen cho anh không?

Đi xem thử thôi.

Tôi bay ra khỏi căn phòng, đi về phía điểm tập kết. Từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy Lục Diễm Chinh. Anh mặc bộ quân phục tác chiến màu xanh tím than, đứng ở vị trí đầu hàng quân. Chiếc mũ quân trang che khuất nửa khuôn mặt anh trong bóng tối, chỉ để lộ đường quai hàm cứng cỏi và yết hầu rõ nét. Dù không cần dựa vào tin tức tố Alpha cấp S, anh vẫn dễ dàng khiến người khác cảm thấy áp lực và u/y hi*p.

"Quân y đi cùng đoàn đâu?!" Lục Diễm Chinh nghiêm giọng quát: "Bước ra đây!"

Trong không gian tĩnh lặng, một người từ trong đội ngũ bước ra.

Là Giang Hoán. Cậu ta cũng là quân y Omega, ở cùng ký túc xá với tôi.

Lục Diễm Chinh bước đến trước mặt cậu ta, hỏi: "Kiều Dụ đâu? Tại sao không cùng cậu trở về đội?"

2.

Khoảng cách của họ quá gần.

Gần như vậy sẽ ngửi thấy mùi tin tức tố mất.

Bởi vì lần trước khi đứng gần anh như thế, tôi đã ngửi thấy rồi. Thanh mát mà sâu thẳm, giống như rừng thông sau cơn mưa. Mùi hương đ/ộc nhất vô nhị của Lục Diễm Chinh.

Chắc chắn là đã ngửi thấy tin tức tố của anh rồi, mặt Giang Hoán đỏ bừng lên ngay lập tức. Cậu ta đáp: "Tôi không biết."

Sau đó, cậu ta hạ thấp giọng nói: "Kiều Dụ xưa nay vốn không có tính kỷ luật, lần này nói không chừng là vì sợ bị thương nên đã bỏ chạy rồi."

"Vậy sao." Giọng Lục Diễm Chinh không chút gợn sóng, anh quay người đi về phía đầu đội ngũ.

Tôi đuổi theo kéo tay áo anh: "Không phải! Sao tôi có thể làm kẻ đào ngũ chứ?!" Kết hôn một năm rồi. Sao anh có thể nhẹ lòng tin lời người khác, cho rằng tôi là loại người đó chứ?!

Lòng bàn tay chỉ nắm được một khoảng không vô định. Tôi không chạm được vào Lục Diễm Chinh, cũng chẳng có cách nào giải thích cho anh nghe.

Thật khó để phủ nhận. Dù đã kết hôn một năm, Lục Diễm Chinh cũng chẳng hiểu gì về tôi. Chúng tôi rất ít khi ở riêng với nhau. Hơn nữa ngay từ đầu, anh đã không muốn trở thành Alpha của tôi.

Quy định của Liên minh: Sĩ quan cao cấp đến một độ tuổi nhất định sẽ bị cưỡ/ng ch/ế ghép đôi với Omega có độ tương thích tin tức tố cao để đảm bảo Alpha luôn giữ được cái đầu lạnh và lý trí trong chiến tranh. Và tôi, sở hữu tin tức tố tương thích 100% với Lục Diễm Chinh. Đây là sự kiện may mắn hiếm hoi trong cuộc đời tôi.

Sau khi cha hy sinh trên chiến trường, viện phí của mẹ luôn do Liên minh chi trả vô điều kiện. Vì thế, dù Hội đồng có bắt tôi kết hôn với ai, tôi cũng sẽ không phản đối. Nhưng tôi không ngờ đối tượng lại là Lục Diễm Chinh.

Alpha cấp S từng được truyền hình trực tiếp khi nhận Huân chương Tổng thống trên truyền thông chính thức của Liên minh. Chiến công hiển hách, là đứa con của trời được vô số người coi là anh hùng.

Ngày đăng ký kết hôn, tôi vừa thấp thỏm vừa vui sướng, giống như đi nhận giải đ/ộc đắc. Chẳng ngờ, thứ nhận được lại là một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu. Không đám cưới, không đ.á.n.h dấu vĩnh viễn. Chỉ có một mệnh lệnh lạnh lùng, "Không được để bất kỳ ai biết cậu là Omega của tôi. Tránh xa tôi ra, đừng làm những việc vô nghĩa."

Tôi nhìn bó hoa trong thùng rác, lí nhí đáp: "Vâng, Thượng tướng Lục."

Nhưng trước nhiệm vụ lần này, hình như tôi đã làm hỏng mệnh lệnh của anh mất rồi.

Linh: https://dammy.me/cuong-che-ghep-doi.html

Danh sách chương

3 chương
13/03/2026 09:45
0
13/03/2026 09:45
0
13/03/2026 09:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu