Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngoại truyện: Góc nhìn của Thẩm Tư Ngôn
Tôi là Thẩm Tư Ngôn, Thượng tướng Đế quốc trẻ nhất Liên bang, một lính gác cấp S.
Tất cả mọi người đều nói tôi là đứa con của trời, hào quang vô hạn.
Nhưng họ không biết rằng, trong lòng tôi luôn ch/ôn giấu một bí mật.
Tôi thầm yêu Ninh Nghiên.
Lần đầu gặp em là ở phòng cấp c/ứu của b/ệnh viện quân đội.
Khi đó tôi bị thương nặng trong lúc thực hiện nhiệm vụ, lúc được đưa lên bàn mổ, ý thức đã mơ hồ.
Chỉ nhớ rằng có một đôi bàn tay sạch sẽ, dịu dàng, thao tác vô cùng chuẩn x/ác trên các dụng cụ phẫu thuật.
Chủ nhân của đôi tay ấy đeo khẩu trang, chỉ để lộ ra đôi mắt.
Lạnh lùng, tập trung, tựa như một đầm nước sâu không chút gợn sóng.
Sau này, tôi tốn rất nhiều công sức mới điều tra ra, vị bác sĩ phẫu thuật chính ngày hôm đó tên là Ninh Nghiên, hướng đạo cấp B, không có tinh thần thể.
Em có danh tiếng cực tốt trong b/ệnh viện quân đội, kỹ thuật tinh xảo, nhưng tính cách lạnh nhạt, chưa bao giờ thân cận với bất kỳ ai.
Tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến, bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để "tình cờ" gặp em.
Hành lang b/ệnh viện, góc căn tin, thậm chí là quán cà phê em hay ghé tới...
Tôi như một thằng nhóc mới lớn, vụng về tạo ra hết lần này đến lần khác những sự trùng hợp.
Nhưng mỗi lần Ninh Nghiên nhìn thấy tôi, em chỉ gật đầu nhạt nhẽo rồi lướt qua.
Đôi mắt ấy chưa bao giờ dừng lại vì tôi.
Nhưng tôi chính là không thể buông bỏ.
Sau đó, gia tộc đề nghị liên hôn, đối phương là một nhánh phụ của nhà họ Ninh.
Tôi gần như ngay lập tức c/ầu x/in cha, đổi đối tượng liên hôn thành Ninh Nghiên.
Cha rất kinh ngạc, nói con là một lính gác cấp S, lại đi xứng với một hướng đạo cấp B sao?
Tôi nói, con chỉ muốn em ấy.
Đeo bám dai dẳng, năn nỉ ỉ ôi, làm lo/ạn thật lâu, cuối cùng cha cũng gật đầu.
Ngày liên hôn.
Ninh Nghiên mặc bộ lễ phục màu trắng, biểu cảm vẫn nhạt nhòa, không nhìn ra vui gi/ận. Em nói với tôi: “Thượng tướng Thẩm, sau này xin được chỉ giáo.”
Khách sáo, xa cách, đúng mực.
Như đối xử với bất kỳ một đồng nghiệp bình thường nào.
Trong lòng tôi không hề dễ chịu, nhưng nghĩ rằng ngày dài tháng rộng, chắc chắn sẽ có thể từ từ cảm hóa được em.
Thế nhưng sau khi kết hôn, mọi chuyện bắt đầu trở nên không đúng.
Tôi rõ ràng muốn đối xử tốt với Ninh Nghiên.
Rất muốn lại gần em, nắm tay em, ôm em.
Nhưng mỗi lần có ý nghĩ như vậy, lại có một luồng sức mạnh vô hình bóp méo hành động của tôi.
Tôi muốn ôm, nhưng lại thành đưa cho em một cốc nước.
Tôi muốn hôn, nhưng lại thành hỏi han về công văn.
Tôi muốn nói “Anh yêu em”, nhưng lại thành “Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ.”
Tôi như một con rối bị gi/ật dây, bị một bàn tay vô hình điều khiển, chỉ có thể giữ khoảng cách vừa vặn với em.
Không xa không gần, không lạnh không nóng.
Như những người xa lạ quen thuộc nhất.
Tôi đ/au khổ, giãy giụa, nhưng lại bất lực.
Tôi lờ mờ cảm nhận được, có thứ gì đó đang ngăn cản tôi đến gần Ninh Nghiên.
Sau này tôi mới hiểu, đó là sức mạnh của cốt truyện.
Tôi là công chính trong một cuốn tiểu thuyết, còn Ninh Nghiên, chỉ là một nam phụ pháo hôi cản trở tình yêu giữa tôi và thụ chính Hứa Tri Ý.
Tôi không muốn chấp nhận thiết lập này.
Nhưng cơ thể tôi lại không nghe theo sự điều khiển của tư tưởng.
Trong nhiệm vụ lần đó, tôi rõ ràng có thể tránh được cuộc phục kích, nhưng cơ thể lại không nghe lời, trơ mắt nhìn Hứa Tri Ý xuất hiện một cách “vừa vặn”, c/ứu tôi và bị thương.
Sau đó, cốt truyện lại dẫn dắt tôi đưa cậu ta về nhà.
Để Ninh Nghiên tự tay c/ứu chữa cho cậu ta.
Tôi nhìn Ninh Nghiên bình thản dịu dàng xử lý vết thương, chăm sóc Hứa Tri Ý, như đối xử với bất kỳ b/ệnh nhân nào khác.
Tôi muốn nói với em biết bao, hướng đạo đó không hề có qu/an h/ệ gì với tôi, tôi thậm chí còn không nhớ mình từng được cậu ta c/ứu, tất cả những điều đó đều là do cốt truyện thao túng.
Nhưng tôi không nói được gì.
Cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, mỗi lần muốn mở miệng, lại bị một luồng sức mạnh áp chế.
Sau khi trở về, tôi phát hiện Ninh Nghiên đã rời đi, còn để lại thỏa thuận ly hôn.
Tôi phát đi/ên lên.
Tôi gọi hơn 50 cuộc điện thoại, gửi vô số tin nhắn, cuối cùng cũng chặn được em ở khách sạn.
Tôi muốn nói với em, những độ tương thích, những định mệnh đó đều là thứ nhảm nhí.
Thẩm Tư Ngôn tôi đời này chỉ công nhận một mình Ninh Nghiên.
Nhưng tôi không thốt ra được.
Mỗi lần cố gắng thổ lộ, cổ họng lại đ/au như bị lửa đ/ốt, giọng nói không thể phát ra.
Tôi chỉ có thể dùng cách vụng về nhất, dùng cách gần như đi/ên cuồ/ng nhất, giam cầm em bên cạnh, không để em rời đi.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook