Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cứ ngỡ cuộc hội thoại với Lý Vân Y chỉ dừng lại ở đó, không ngờ cô ta lại hỏi tiếp:【Hiện giờ hai người là qu/an h/ệ gì?】
Tôi đáp: 【Hiện giờ không có qu/an h/ệ gì cả.】
Tôi đã hạ quyết tâm sẽ kết thúc với Hứa Sĩ An. Vốn dĩ hai đứa cũng chẳng phải tình nhân, chỉ là một đoạn lộ thủy tình duyên mà thôi. Tôi không thể cho anh lời hứa trọn đời trọn kiếp, và anh cũng không cần vì tôi mà phải trở thành kẻ khác biệt trong mắt người đời.
Kết thúc sớm chừng nào, tốt cho cả hai chừng nấy.
Lý Vân Y nhắn lại:【Anh ấy không nghĩ như vậy đâu. Sĩ An là người rất đơn thuần, cũng rất cố chấp, anh ấy không nhận ra là cậu chỉ đang trêu đùa anh ấy thôi.】
Trêu đùa? Từ ngữ này chạm đúng vào dây th/ần ki/nh nh.ạy cả.m của tôi, lời lẽ cũng bắt đầu trở nên sắc bén hơn.
Tôi nhắn:【Lý tiểu thư định xây dựng hình tượng "ngây thơ vô số tội" cho chàng thanh mai của cô đấy à? Nếu nhất quyết nói là trêu đùa, thì hai đứa tôi là trêu đùa lẫn nhau, dẫu sao thì cũng thường xuyên "quấn" lấy nhau suốt ấy mà.】
Lý Vân Y:【Cậu đang nói cái gì thế?】
Mãi một lúc sau cô ta mới phản ứng lại được:【Thô tục! Sĩ An chính là bị loại người như cậu dạy hư đấy!】
Tôi:【Phải phải phải, tôi dạy anh ấy hư lắm, tư thế nào cũng đều thử qua cả rồi, cô nên cảm ơn tôi vì đã "tập huấn tiền hôn nhân" cho anh ấy thật kỹ lưỡng mới đúng.】
5.
Lý Vân Y nhắn lại:【Tôi không thèm cãi nhau với cậu, làm ơn sau này hãy tránh xa Sĩ An ra một chút! Hiện giờ ba mẹ anh ấy vẫn chưa biết chuyện của hai người, họ là những người bảo thủ, không đời nào chấp nhận cậu đâu! Cậu định để nhà người ta tuyệt tự tuyệt tôn sao?】
Lời nói này đ.â.m trúng vào t.ử huyệt, lồng n.g.ự.c tôi nhói lên một nhịp. Tôi cố tình gõ phím thật nhanh đầy khiêu khích:【Được thôi, trai đẹp trên đời thiếu gì, tôi cũng chẳng thiết tha gì một người này, dù sao cũng chơi chán rồi, vừa hay đổi vị chút cho mới mẻ.】
Lý Vân Y:【Tôi biết ngay là cậu chỉ chơi bời thôi mà! Loại người như cậu căn bản không hiểu tình yêu là gì, tôi sẽ khiến Sĩ An nhìn thấu bộ mặt thật của cậu!】
Tôi không buồn trả lời nữa. Không dây dưa với hạng người tồi, tránh xa những ng/uồn năng lượng tiêu cực, đó là nguyên tắc sống của tôi.
Thế nhưng, tại sao lòng n.g.ự.c cứ thấy nghẹn lại? Vừa chua xót lại vừa trào dâng một cảm giác khó tả.
Tôi khẽ ấn lên n.g.ự.c trái của mình, thở dài đầy đắng chát. Có lẽ tôi không hề phóng khoáng như mình vẫn tưởng.
Đột ngột quyết định rời xa Hứa Sĩ An, tôi cũng bắt đầu xuất hiện những "triệu chứng cai nghiện" đầu tiên. Tôi thu dọn đồ đạc, định bụng về ký túc xá sớm hơn một chút, dọc đường thì nhận được tin nhắn của Hứa Sĩ An.
【Tiểu Hoài, em về ký túc xá chưa? anh có m/ua bánh su kem em thích nhất đây.】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại hồi lâu, gõ chữ:【Cảm ơn, không cần đâu, sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa.】
Thấy trực diện quá, sợ làm tổn thương anh, tôi xóa đi.
Lại gõ tiếp:【Anh ăn đi, em no rồi, sau này đừng m/ua đồ ăn cho em nữa.】
Cũng không được, thế này chắc chắn anh sẽ gặng hỏi lý do, thôi xóa nốt. Từ bao giờ tôi lại trở nên do dự, thiếu dứt khoát như thế này?
Tôi khẽ c.h.ử.i thề một tiếng, dứt khoát coi như không thấy gì, tắt luôn màn hình.
Về đến ký túc xá, tắm rửa xong xuôi là tôi chui tọt vào chăn. Hứa Sĩ An gửi rất nhiều tin nhắn, tôi đều không trả lời.
Cuối cùng, anh nhắn lại một câu đầy thất vọng và tủi thân:【Em ngủ rồi sao? Vậy anh không làm phiền em nữa.】
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Tôi phải dùng kem che khuyết điểm dặm kỹ phần quầng thâm dưới mắt, rồi mới gắng gượng tinh thần để ra ngoài.
Dưới sảnh, bác quản lý gọi gi/ật tôi lại: “Tống Hoài, bạn cháu có gửi bữa sáng cho cháu này.”
“Bạn ạ? Vâng, cháu cảm ơn bác…!” Tôi nhận lấy túi giữ nhiệt từ tay bác, bên trong là một chiếc bình ủ cháo, nhìn qua là biết ai gửi rồi.
Tôi thầm trách trong lòng, chẳng phải đã bảo anh đừng chạy đến ký túc xá của tôi rồi sao? Bị người ta nhìn thấy lại chẳng biết giải thích thế nào.
Bác quản lý cười rạng rỡ: “Chàng trai đó lịch sự gh/ê, sao trước đây bác chưa thấy bao giờ nhỉ?”
Tôi mỉm cười nói lảng sang chuyện khác: “Bác ơi, cháu đi học kẻo muộn ạ.”
Mở nắp bình ủ ra, hương cháo thơm lừng lập tức tỏa ra ngào ngạt – là cháo Hoài Sơn bách hợp cà rốt, chính tay Hứa Sĩ An nấu.
Anh đúng là mẫu người đàn ông đảm đang hiếm có.
“Haizz…” Tôi không thể lãng phí tâm huyết của người ta, nên vẫn cố ăn cho bằng hết chỗ cháo đó.
Sáng nay có tiết học chung ở giảng đường lớn, tôi vừa bước vào, mấy người bạn thân đã giúp tôi giữ chỗ sẵn. Đang định tiến về phía họ, ánh mắt tôi vô tình chạm phải Hứa Sĩ An đang ngồi ở dãy giữa phía sau.
Tôi cố tình phớt lờ ánh mắt rực ch/áy của anh, ung dung ngồi xuống chỗ của mình.
Hứa Sĩ An ngồi cùng đám bạn, xung quanh anh chẳng mấy chốc đã bị các cô gái lấp đầy. Tuy nhiên, hôm nay số lượng nữ sinh đi học đông hơn hẳn ngày thường, ai nấy đều trang điểm vô cùng lộng lẫy. Bởi vì người đứng lớp tiết này là Triệu Minh Mẫn, quả nhiên nhan sắc chính là sức hút mãnh liệt nhất.
Chương 5
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook