Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta biết lão nhất định sẽ nghi ngờ ta, nhưng ta không sợ. Bởi vì có kẻ còn đáng nghi hơn ta nhiều.
5.
“Có phải là do hạng tiện nhân các ngươi không! Nói! Đứa nào đã đi mật báo?” Lý lão gia vung roj trong tay, quất lấy quất để lên người tỳ thiếp và Đào Di nương.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, một mực lắc đầu không thôi.
Đào Di nương thì chỉ biết gào khóc t.h.ả.m thiết.
Nhìn bộ dạng khóc lóc của Đào Di nương, lão càng thêm hừng hực lửa gi/ận. Lão túm lấy cổ áo mụ, nghiến răng nghiến lợi mà c.h.ử.i rủa: “Chính là hạng tiện nhân như ngươi! Chắc chắn vì ngươi đố kỵ, gh/en t/uông nên mới đi cáo mật với Tri châu đại nhân!”
“Ba ngày nữa là Minh thọ của phu nhân ta. Giờ thì Minh thọ làm không xong, còn mất trắng hai thỏi vàng ròng!”
“Nhất định là ngươi!” Lý lão gia liên tục giáng những cái t/át nảy lửa xuống mặt Đào Di nương.
Mụ chỉ biết khóc lóc kể lể, chẳng còn gan đâu mà gây gổ nữa.
Sau khi đ.á.n.h cho mỏi nhừ tay, lão mới một mực lôi xồng xộc ta vào phòng. Lão đ/è ngửa ta xuống giường, đi/ên cuồ/ng gặm nhấm cổ ta.
Cũng may ta đã sớm có sự chuẩn bị. Lần này, ta không hạ d.ư.ợ.c trong trà mà dùng huân hương. Loại đ/ộc này chỉ phát tác mạnh mẽ với kẻ đã từng trúng đ/ộc lần đầu. Bởi thế, ta vẫn hoàn toàn bình an vô sự.
Chẳng mấy chốc, lão đã mất đi ý thức. Đôi mắt lão đỏ sọc, sưng húp, ôm lấy chiếc gối mà không ngừng rên rỉ. Ta vừa lau những vết nước dãi bẩn thỉu trên cổ mình, vừa lặng lẽ nhìn lão quằn quại trên giường, còn mãnh liệt hơn cả lần trước.
Chắc là sung sướng lắm nhỉ? Ta cũng thấy rất sảng khoái. Bởi vì, lão lại tiến gần thêm một bước đến cửa t.ử.
Lão vĩnh viễn không bao giờ hay biết. Từ việc lão thử thách thân cốt của ta, bày ra lễ Phách Hỷ rình rang; đến lúc ta mới nhập phủ, lão cuồ/ng bạo đ.á.n.h đ/ập Đào Di nương khi mụ gây hấn; rồi đến “đêm ân ái” đầu tiên của ta và lão; cả nỗi sợ hãi khi dán bùa vàng và sự k/inh h/oàng khi bị Tri châu phát giác bí mật… Bất luận là chuyện nào, hết thảy đều khiến tâm trí lão rơi vào cảnh "đại hỉ đại bi", lúc bổng lúc trầm.
Đó là chút "gia vị" ta thêm vào cho cái c.h.ế.t của lão. Giống như ăn bánh ngọt vậy, nếu không có trà đi kèm, bánh dù ngon đến mấy cũng chỉ khiến người ta nghẹn họng mà thôi.
Lão đi/ên cuồ/ng hành lạc suốt mấy canh giờ, những giây cuối cùng toàn thân không ngừng co gi/ật.
Nửa đêm về sáng, lão ngủ rất sâu, bên ngoài cũng vô cùng tĩnh lặng.
Thế nhưng sự tĩnh lặng ấy nhanh ch.óng bị phá vỡ bởi những âm thanh quái dị vang lên bên ngoài gian phòng.
Quan trọng nhất là, âm thanh ấy lại mang một nhịp điệu nhất định. Lúc thì như tiếng vỗ tay, lúc lại tựa như tiếng gõ cửa.
Lý lão gia nằm cạnh ta cũng bị âm thanh ấy làm cho choàng tỉnh. Lão áp sát vào lưng ta, r/un r/ẩy thì thầm: “Ưm... Luyến Nhi, chưa dán bùa vàng lên, chắc là nữ nhân kia tìm đến ta rồi. C.h.ế.t rồi mà vẫn không để ta yên thân.”
“Luyến Nhi, nàng đừng sợ, có lão gia ở đây. Mau ôm c.h.ặ.t lấy ta...”
“Hử? Luyến Nhi, sao nàng không trả lời ta?” Lý lão gia không ngừng lầm bầm nũng nịu, dùng sức xoay người ta lại để đối mặt với lão.
Thế nhưng, lão chợt nhận ra, trước mắt lão là một gương mặt giống hệt người vo/ng thê đã khuất...
6.
Dưới ánh nến m/ập mờ và màn đêm tĩnh mịch, gương mặt ta và vị phu nhân đã qu/a đ/ời nhiều năm của lão thực sự quá đỗi tương đồng.
“Ngươi... ngươi... rốt cuộc ngươi là ai?” Lão k/inh h/oàng đạp văng ta xuống giường, bản thân thì co rúm lại, ôm c.h.ặ.t lấy chăn thành một đống.
“Là... là... là do bản thân ngươi vô dụng, không sinh được nhi t.ử! Ngươi đã phản bội lời thề non hẹn biển của chúng ta!”
“Ngươi đã hứa sẽ sinh nhi t.ử cho ta! Là ngươi không làm được!”
“Lão gia, Ngài nói gì vậy? Thiếp là Luyến Nhi mà...” Ta từng bước tiến lại gần lão, nở một nụ cười q/uỷ dị, rồi liếc mắt ra ngoài cửa sổ.
Như có sự tương trợ từ bên ngoài, ngay lập tức, tiếng hài t.ử khóc thét vang lên x/é lòng.
Lý lão gia sợ hãi đến cực điểm, một ngụm huyết tươi phun trào ra ngoài. Cộng thêm tác dụng của t.h.u.ố.c, đầu óc lão choáng váng rồi ngất lịm đi.
Thừa lúc lão hôn mê, ta lau sạch dấu vết m.á.u tươi mà lão vừa nôn ra, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
7.
“Lão gia... tỉnh lại đi... đến giờ dậy rửa mặt rồi.” Ta vừa lay nhẹ, vừa khẽ khàng gọi lão dậy.
Khoảnh khắc lão mở mắt nhìn thấy ta, lão hét lên một tiếng thất thanh, nhanh ch.óng vơ lấy chăn mà đuổi ta đi, “Đêm qua ngươi cố tình dọa ta? Có đúng không! Người đâu! Mau lại đây!”
“Ngươi là cố ý! Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế!”
Tiếng kêu la của Lý lão gia làm kinh động đến tất thảy mọi người trong phủ, dĩ nhiên bao gồm cả Đào Di nương.
Đào Di nương vội vã chạy tới. Giây phút nhìn thấy mụ, Lý lão gia như vớ được c/ứu tinh, “Đào Nhi, mau ôm lấy ta! Mau!”
Đào Di nương xót xa ôm chầm lấy Lý lão gia.
“Đêm qua nàng có nghe thấy âm thanh gì không?” Lý lão gia trốn trong lòng Đào Di nương, r/un r/ẩy hỏi, ánh mắt nhìn ta như nhìn kẻ th/ù không đội trời chung.
“Lão gia, đêm qua thiếp thân chẳng nghe thấy gì cả. Có phải Ngài lâm bệ/nh rồi không?”
Lý lão gia đi/ên cuồ/ng lắc đầu, chỉ tay vào ta mà gào lớn: “Nàng ta... nàng ta... có giống Song Song không?”
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 13
Chương 20
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook