Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Là những người nhà quân nhân được c/ứu thoát đang đoàn tụ với người thân. Những tiếng khóc nén lại và tiếng cười hòa lẫn vào nhau khiến người ta không khỏi xúc động.
Lục Diễm Chinh nhìn về hướng phát ra âm thanh. Thần sắc anh trở nên ôn nhu: "Chắc là người mà tôi rất thích thôi..."
Theo lý thì tôi không nên buồn. Vì tôi luôn biết mình không phải người Lục Diễm Chinh thích. Vì bản tính lạc quan, tôi luôn tưởng rằng qua thời gian dài tìm hiểu và bên cạnh, sẽ có một ngày tôi được anh công nhận và chấp nhận. Nhưng lúc này đây, vào khoảnh khắc nghe anh nói muốn kết hôn với người mình thích, tôi chợt nhận ra mình dường như đã trở thành vật cản cho hạnh phúc của anh.
Anh vốn dĩ có thể tìm được một Omega tâm đầu ý hợp. Yêu đương, cầu hôn, đ.á.n.h dấu vĩnh viễn. Thực hiện những bước truyền thống đó với đầy đủ sự trân trọng, chứ không phải bị cưỡ/ng ch/ế ghép đôi với tôi, để rồi phải chấp nhận một nỗi tiếc nuối vô cớ.
Đến lúc phải từ bỏ rồi, tôi tự nhủ với lòng mình. Mong cầu ít đi một chút, sẽ bớt đ/au lòng hơn.
Sự náo nhiệt nhanh chóng lắng xuống. Một Đội trưởng chạy tới báo cáo: "Thượng tướng Lục, quân số đã tập hợp đầy đủ, xin chỉ thị có quay về căn cứ không ạ."
Lục Diễm Chinh gật đầu, cầm lấy bộ đàm. Giống như cuối cùng đã mất hết kiên nhẫn: "Kiều Dụ! Tôi hy vọng cậu làm như vậy không phải là để gây sự chú ý của tôi. Bây giờ quay lại vẫn chưa muộn. Nếu để tôi bắt được, cậu cút khỏi quân đội Liên minh ngay lập tức!"
Phía bên kia bộ đàm vẫn im lặng.
Lục Diễm Chinh nói với Đội trưởng: "Cậu đưa các thành viên và người nhà về căn cứ, những người còn lại đi theo tôi vào doanh trại tìm người."
"Thượng tướng!" Giang Hoán rất kích động nói, "Không đi theo lộ trình chỉ dẫn, đa phần sẽ gặp bẫy hoặc bom. Chuyện này quá nguy hiểm, Kiều Dụ căn bản không xứng để chúng ta phải như vậy..."
"Giang Hoán!" Lục Diễm Chinh lớn tiếng ngắt lời, dõng dạc nói: "Nói thêm một chữ nữa thôi, khi trở về cậu sẽ bị nh/ốt biệt giam."
Mắt Giang Hoán đỏ hoe ngay lập tức, cậu ta mím ch/ặt môi không nói nữa, chỉ đi theo sau Lục Diễm Chinh vào sâu trong doanh trại.
Ngay khi sắp tiến vào cửa doanh trại, chúng tôi gặp lại đoàn người đang quay về căn cứ. Lúc lướt qua nhau, cô bé đi cuối hàng bỗng quay người lại. Em chạy tới, níu lấy vạt áo của Lục Diễm Chinh.
"Anh là Thượng tướng Lục phải không ạ?" Em ngước khuôn mặt đầy vẻ nhút nhát nhưng khẳng định hỏi.
Lục Diễm Chinh ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt em, nói: "Đúng thế."
Cô bé nhét một vật bị nắm tròn trong lòng bàn tay vào tay Lục Diễm Chinh, nói: "Cái này dính trên áo của anh trai đó ạ. Anh ấy mặc áo lên người em, không cho em cởi ra. Sau đó anh ấy bị thương, chảy nhiều m.á.u lắm..." Giọng em mỗi lúc một nhỏ đi, đôi mắt đỏ hoe hỏi: "Các anh tìm thấy anh ấy chưa ạ? Anh ấy chưa c.h.ế.t, đúng không ạ?"
Lục Diễm Chinh nhìn chiếc áo vest đen trên người em, khuôn mặt hiện lên vẻ nghi hoặc chưa từng thấy. Sau đó, anh mở mảnh vải trong tay ra.
Đó là bảng số quân hiệu dán trên n.g.ự.c áo chống đạn. Trên đó in con số: 96511.
Đầu ngón tay Lục Diễm Chinh bỗng chốc r/un r/ẩy kịch liệt. Anh gọi tên tôi với giọng nói trầm thấp khó có thể nghe thấy và đầy vẻ không tin nổi: "Kiều Dụ..."
7.
"Em ấy đâu?!" Lục Diễm Chinh mạnh bạo nắm ch/ặt lấy bả vai cô bé. Anh nôn nóng đến mức nói năng gần như lộn xộn: "Em ấy bị thương ở đâu?!"
Cô bé bị dọa sợ đến bật khóc, vừa nức nở vừa lắc đầu nói: "Em không biết, trên người anh ấy toàn là m/áu, anh ấy nằm dưới đất không đứng dậy nổi..." Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, em ngẩng đầu gào lên với Giang Hoán: "Anh nói dối, anh bảo anh sẽ đi c/ứu anh trai mà! Anh căn bản không làm được! Anh mau trả lại món đồ quý giá anh trai đưa cho em đây!"
Lục Diễm Chinh nhíu mày hỏi: "Món đồ quý giá gì?"
"Là một miếng bảng nhỏ rất cứng, anh trai nói đó là món đồ quý chứa những thứ quan trọng, bảo em mang ra đây giao cho anh."
Lục Diễm Chinh đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt gi/ận dữ đỏ ngầu. Anh trừng mắt nhìn chằm chằm vào Giang Hoán, gầm lên: "Mọi người theo sát tôi, tiến vào doanh trại, mau lên!"
Họ di chuyển rất nhanh, Lục Diễm Chinh bế cô bé dẫn đường phía trước. Sau khi lách qua vài cái bẫy tự chế, anh dừng lại. Anh khẽ thở dốc, hỏi cô bé trong lòng: "Em còn nhớ con đường lúc chạy ra không?"
Tôi dõi theo tầm mắt của cô bé, nhìn thấy một khu dân cư giống như mê cung. Những căn nhà thấp tầng màu vàng đất san sát nhau, dày đặc như nêm cối. Trên tường chằng chịt vết đạn và đổ nát. Gió lạnh thổi qua, trông chúng chẳng khác nào những nấm mồ hoang lạnh lẽo.
"Phải làm sao đây..." Cô bé lại khóc òa lên, "Em không nhớ được!"
Khu dân cư này ch/ôn rất nhiều mìn tự chế và bom. Xông vào bừa bãi chẳng khác nào nộp mạng. Đây có lẽ cũng là lý do quân địch không đuổi theo để g.i.ế.c tôi bịt đầu mối.
Lục Diễm Chinh giao cô bé cho các chiến sĩ, bảo họ đợi tại chỗ.
"Tôi sẽ tìm thấy em ấy." Anh quay đầu lại, nghiêm túc và kiên định nói: "Đừng khóc."
Tôi nhìn anh lao vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo. Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt của Lục Diễm Chinh thuở thiếu thời.
Đừng khóc.
Lúc đó, anh cũng đã nói với tôi như vậy.
8.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi và Lục Diễm Chinh chẳng mấy vui vẻ gì.
Chương 12: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 16: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook