Mẹ tôi khuyên nhủ tôi bằng giọng đầy đ/au khổ.
"Con yêu, alpha thích alpha là bệ/nh đấy, phải chữa thôi. Nghe lời mẹ, bác sĩ đã nói rồi, đảm bảo th/uốc đến là khỏi bệ/nh. Uống hết thang th/uốc Bắc này đi, rồi ki/ếm một omega tử tế mà sống cho yên ổn."
"Alpha thì làm gì có bệ/nh, con không uống đâu! Hơn nữa, con đã thích Lục Tinh Trình từ trước khi cậu ấy phân hóa rồi, kể cả nếu cậu ấy là omega hay không thì cũng không quan trọng!"
Bố tôi nổi trận lôi đình:
"Khốn nạn! Mày để cho một alpha đ/è đầu cưỡi cổ, thằng anh mày cũng hùa theo làm lo/ạn. Cả hai đứa đều nhắm vào nhà họ Lục để chọc tức tao phải không?! Lâm Ân đâu, bảo nó cũng lăn vào đây ngay!"
"Hồi tao đi học đã bị lão già nhà họ Lục đ/è đầu suốt ngày, đến lũ con cái nhà tao cũng chẳng đứa nào cho tao nở mày nở mặt! Giờ thì xong, không biết lão già kia còn đắc ý trước mặt tao đến bao giờ nữa!"
Sao bố lại biết con là người bị đ/è dưới nhỉ?
Bố tôi liếc mắt đọc vị suy nghĩ của tôi:
"Tao không biết ư? Nhìn cổ mày bị cắn thành cái gì kia kìa?! Khắp người còn vương mùi của thằng nhóc đó!"
Làm sao tôi nhìn thấy sau gáy mình thế nào được chứ? Tôi cảm thấy mình vô cùng oan ức.
Cuối cùng cả hai anh em đều bị ép uống một bát th/uốc Bắc đắng nghét, đến lưỡi cũng tê cứng. Bố định nh/ốt chúng tôi ở nhà suy nghĩ lại, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nỡ bỏ đống công văn ở công ty, đành thả chúng tôi trở lại làm việc như trâu ngựa.
"Kỳ Ân là beta, yêu alpha cũng tạm chấp nhận được. Còn mày là alpha mà! Hôm nay đứng hối lỗi trước tường một ngày, ngày mai hẵng đến công ty!"
Lâm Kỳ Ân gật đầu tán thành. Tôi nghiến răng, cụp đuôi đứng vào vị trí "hối lỗi" bên cạnh anh trai.
Bình luận
Bình luận Facebook