Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tiểu yêu tuần núi
- Thần Đạo Đan Tôn
- Chương 1994: Tiếp được không?
Lăng Hàn ngươi có nghịch thiên thì như thế nào, hôm nay nhất định phải ch*t!
Hai cường giả thế lực Tiên Vương ra tay, cam đoan Phó Yến không dám thả rắm, thử hỏi một tên tam trảm như ngươi có thể sống sót khi cường giả Tiên Phủ Cảnh ra tay hay không?
Hoàn toàn không có khả năng, ch*t chắc.
Phó Yến hít thở dồn dập, lúc này mới bình tĩnh trở lại, nói:
- Tử Hà huynh, chẳng lẽ kẻ này đắc tội quý gia?
Tử Hà Cực nghe xong, băng lạnh trên mặt càng hơn cả lúc trước.
Hắn khẳng định phải b/áo th/ù, người thừa kế của gia tộc bị kẻ khác gi*t, hơn nữa người này chỉ là Trảm Trần Cảnh, hắn không có ý định nói trước mặt nhiều người, quá mất mặt!
Người thừa kế Tiên Vương đại giáo bồi bị một a miêu a cẩu ch/ém gi*t, ngươi bảo mặt mũi Tử Hà gia để ở nơi nào?
- Ít nói nhảm, ngươi cút ngay!
Tử Hà Cực không kiên nhẫn nữa, hắn chẳng những có thực lực chiếm thượng phong, càng là Tiên Vương gia tộc, hắn hoàn toàn không cần cho Phó Yến mặt mũi, hết lần này tới lần khác gia hỏa này còn dám làm trò ở trước mặt hắn.
Chân của Phó Yến run run, đương nhiên hắn biết rõ Tử Hà Cực đến từ thế lực Tiên Vương, là tồn tại hắn nhìn lên, nhưng mà —— hắn nhìn hướng nữ kỵ sĩ Côn Bằng Cung, nữ kỵ sĩ này lúc trước dùng một chiêu đ/á/nh bay chín cường giả Phó gia vẫn hiện rõ mồn một trước mặt.
Hắn khẽ cắn môi, nói:
- Tử Hà huynh, nếu không có ân oán gì lớn, tiểu tử này có chỗ đắc tội gì, Phó gia ta nguyện ý bồi thường thay.
Hắn nghĩ tới đây liền h/ận khả năng gây chuyện của Lăng Hàn, không cẩn thận đắc tội truyền nhân thế lực Tiên Vương cũng có thể hóa giải.
- Ha ha ha ha ha...
Tử Hà Cực ngửa mặt lên trời cười to, trên mặt hắn không có nửa điểm vui vẻ.
Đúng là buồn cười ch*t người, gi*t người thừa kế Tiên Vương gia tộc, một ít tiểu thế lực tam tinh lên tiếng nguyện ý bồi thường, ngươi bồi thế nào? Lấy cái gì bồi?
Ngươi có biết gia tộc bồi dưỡng một người thừa kế Trảm Trần Cảnh cần tốn bao nhiêu tài nguyên không, thậm chí có thể biến thế lực tam tinh của ngươi thành kẻ nghèo đấy.
- Tốt, nếu ngươi đã nói như vậy, bổn tọa sẽ nói cho ngươi biết!
Ánh mắt Tử Hà Cực b/ắn ra hàn quang.
- Ác tử này gi*t người thừa kế gia tộc của ta, Tử Hà Băng Vân!
Ầm, Phó Yến cảm giác trời đất quay cuồ/ng, cho dù hắn là cường giả Tiên Phủ thì thế nào, lúc này hắn cũng sợ hãi không nhỏ.
Tại sao tiểu tử này có thể còn sống tới bây giờ?
Phó Yến khóc không ra nước mắt, hắn có ý định vỗ mông ngựa Côn Bằng Cung, hiện tại tốt rồi, không vỗ mông ngựa, ngược lại còn t/át Tử Hà gia một t/át.
Muốn ch*t cũng không nên làm như vậy.
Không chơi, lão tử không chơi.
Phó Yến vội vàngnói:
- Thì ra kẻ này tội á/c tày trời, lão phu cũng bị lừa bịp, Tử Hà huynh, mời!
Hắn cũng là một nhân vật, trở mặt nhanh hơn lật sách.
Mọi người xem thường nhìn hắn, không phải vừa rồi ngươi uy phong bát diện sao, tại sao hiện tại sợ rồi?
- Ah, may mắn ngươi nói như vậy, bằng không ngươi đã biến thành một cái th* th/ể.
Lúc này trên bầu trời có một đạo lôi quang rơi xuống, đây là một người vạm vỡ, toàn thân có tia chớp sáng bóng xuất hiện đan thành ký hiệu đại đạo, người nào nhìn thấy cũng kinh hãi lạnh mình.
Mỗi người đều phải độ kiếp, không thể nghi ngờ, lôi là thứ làm người ta chán gh/ét.
Cường giả Lôi Vân Điện, Tôn Chấn.
Trái tim Phó Yến co rúm một chút, chẳng lẽ Lăng Hàn cũng làm gì Thánh Tử của Lôi Vân Điện sao? Ahhh, sẽ không phải... Hắn không dám nghĩ tới.
Mẹ trứng, tại sao trên đời có kẻ biết gây rắc rối lớn như vậy?
Phó gia tuyệt đối không có khả năng gánh nổi việc này.
Hắn cung kính thối lui, tuy bị đám người Thiên Triệu Vũ dùng ánh mắt xem thường nhìn chằm chằm vào nhưng lại chỉ làm như không thấy, lúc này không phải thời điểm cậy mạnh.
- Lăng Hàn, ngươi thật lớn mật!
Tôn Chấn quát lớn, tiếng quát cuồn cuộn như sấm.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
- Nói không sai, ta là người có lá gan rất lớn!
Nghe nói như thế, ban đầu vẫn còn có người hoài nghi Lăng Hàn thật sự gi*t Tử Hà Băng Vân hay không, hiện tại đã x/á/c định không nghi ngờ.
Nghe xem, đối mặt cường giả Tiên Phủ Cảnh còn như thế, gi*t Trảm Trần Cảnh thì thế nào?
Tôn Chấn cũng gi/ật mình, hắn cũng không có ý tán thưởng Lăng Hàn, tiểu tử này đi/ên sao? Hắn hừ một tiếng, nói:
- Nếu ngươi đã thừa nhận thì đi ch*t đi!
- Tôn huynh, nên giao người này cho Tử Hà gia chúng ta!
Tử Hà Cực vươn tay ngăn cản, hắn cản Tôn Chấn tiêu diệt Lăng Hàn.
Lăng Hàn chỉ là tam trảm đỉnh phong, làm sao có thể ch/ém gi*t Tử Hà Băng Vân và Lạc Trường Phong?
Trên người tiểu tử này tất có bí mật, Tử Hà Cực muốn trấn gi*t sau đó rút thần h/ồn dò xét.
Tôn Chấn cười ha ha, nói:
- Được, ta gi*t người, th* th/ể giao cho ngươi mang về.
Tử Hà Cực cũng cười nói:
- Nếu th* th/ể giao cho ta, vậy ta nên ra tay mới đúng.
- Tử Hà huynh, ngươi hơi quá rồi, kẻ này gi*t Thánh Tử giáo ta, ta không làm cái gì sao?
- Để ta ra tay cũng giống như vậy, trọng yếu là kết quả.
Hai đại cường giả bắt đầu cãi cọ, đều mơ tưởng tự tay đ/á/nh ch*t Lăng Hàn, như vậy mới có thể rút h/ồn, bằng không tin tức lọt vào tay của kẻ khác khó x/á/c định thật giả.
Mọi người nhìn vào trong mắt, đều gi/ật mình, những chuyện này không phải không có người làm, tự nhiên biết rõ hai người này đang đ/á/nh chủ ý gì.
Lăng Hàn thở dài, nói:
- Các ngươi thương lượng xong chưa, ta không có nhiều thời gian chơi với các ngươi đâu.
Đáng tiếc đại hắc cẩu chạy trốn quá nhanh, bằng không bảo nó phát uy một lần, tiêu diệt Tiên Phủ Cảnh quá dễ dàng.
- Tôn huynh, vậy thì tất cả bằng th/ủ đo/ạn.
Tử Hà Cực cũng biết không có khả năng thuyết phục đối phương, dứt khoát không tốn miệng lưỡi.
- Tốt!
Tôn Chấn gật đầu, võ giả tranh chấp, cuối cùng vẫn phải xem thực lực quyết định.
Bọn họ lập tức ra tay, muốn cư/ớp công đầu.
Ba!
Chẳng qua lúc bọn họ sắp ra tay, hai tấm lụa từ trên trời rơi xuống, phân biệt quấn quanh cổ tay của hai người, từ đó ngăn cản bọn họ ra tay.
Lăng Hàn muốn dẫn Nữ Hoàng tiến vào Hắc Tháp, đối mặt với hai cường giả Tiên Phủ Cảnh, hắn không mang chút tâm lý may mắn nào, cho dù sử dụng Bất Diệt Thiên Kinh cũng chỉ có kết quả vẫn lạc mà thôi.
Dục hỏa trùng sinh cũng không phải thú vị, dùng một lần tổn thương một lần.
Lần này là ai đến?
Hắn khó hiểu, phải biết rằng hắn không có căn cơ gì trong Tiên vực, giống như đứa trẻ mồ côi, chỉ có thể không ngừng vươn lên.
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook