LIÊN HOÀN KẾ

LIÊN HOÀN KẾ

Chap 4

14/04/2026 15:44

8.

Liên tiếp mấy ngày, Lục Hà Vận đều đóng ch/ặt cửa, nh/ốt Bùi Vân Cảnh ở ngoài.

“Ngươi là tên nam nhân ba lòng hai dạ, cút đi!”

Ban đầu, Bùi Vân Cảnh còn xuống nước xin lỗi: “Vận Vận, Trẫm sai rồi! Trẫm đã tắm rửa sạch sẽ rồi, Vận Vận!”

Đáp lại hắn chỉ là sự chiến tranh lạnh từ Lục Hà Vận.

Ngược lại với sự lạnh nhạt đó. Bùi Vân Cảnh gặp Thục phi, nàng sẽ vô cùng cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương cho hắn. Từng tiếng gọi ‘Bệ hạ’ thật xót xa, muốn nói lại thôi, đầy vẻ đ/au lòng.

Mỗi lần Bùi Vân Cảnh đến thăm Thái hậu, Đức phi luôn túc trực bên cạnh. Thái hậu sợ t.h.u.ố.c đắng, Đức phi đích thân làm mứt đút cho Thái hậu ăn.

Bùi Vân Cảnh lòng dạ phiền muộn, đến Ngự Hoa Viên. Phát hiện Cảnh Quý nhân đang ngân nga câu hát, ‘Minh nguyệt kỷ thời hữu, bả tửu vấn thanh thiên’ (Vầng trăng sáng bao giờ có, nâng chén rư/ợu hỏi trời xanh). Giọng hát đó, thậm chí còn hay hơn Lục Hà Vận năm xưa vài phần.

...

Dần dần, Bùi Vân Cảnh không còn đến chỗ Lục Hà Vận nữa. Thỉnh thoảng, hắn cũng ghé qua chỗ ta ngồi.

“Thiên hạ này, là thiên hạ của Bệ hạ!” Ta chỉ khẽ mỉm cười với hắn.

Điều này thỏa mãn cực độ lòng hư vinh của Bùi Vân Cảnh. Những cú đả kích mà hắn phải chịu đựng từ Lục Hà Vận cũng từ từ dịu đi.

“Đúng vậy! Trẫm là Thiên tử! Sủng ái một nữ nhân thì có gì to t/át? Trẫm đã ban cho Hoàng hậu nhiều đặc quyền như thế, còn chưa đủ tốt sao?” Hắn uống hết ly rư/ợu này đến ly rư/ợu khác.

Còn ta, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn hắn.

“Giá như, Hoàng hậu có được một nửa sự hiểu chuyện của nàng thì tốt biết mấy.” Nói xong, hắn chìm vào giấc ngủ sâu.

Cung nữ thân cận của Lục Hà Vận đến mời Bùi Vân Cảnh về cung mấy lần. Cuối cùng cũng làm hắn tỉnh giấc.

Nhưng lại bị hắn lạnh lùng quát một tiếng cút, “Hoàng hậu nương nương đ/au đầu thì không biết gọi Thái y sao? Trẫm đâu phải là người chữa bệ/nh. Mau gọi Thái y, nếu không chữa khỏi cho Hoàng hậu, thì xách đầu đến gặp!”

Đây là lần đầu tiên Lục Hà Vận xuống nước sau bao ngày lạnh nhạt. Kết quả lại khiến nàng ta vô cùng thất vọng, Khôn Ninh Cung lại vang lên tiếng sứ vỡ loảng xoảng khắp nền đất.

Nàng ta không hiểu.

Ở thế giới này, dựa dẫm vào nam nhân là vô dụng. Sự giáo d.ụ.c họ nhận được từ nhỏ là tam thê tứ thiếp, không dễ dàng gì thay đổi được.

Kiếp trước Lục Hà Vận rời cung, trở thành Bạch nguyệt quang. Chắc chắn chẳng bao lâu nữa, ánh trăng đó sẽ biến thành nắm cơm ng/uội mà thôi.

9.

“Hiền phi tỷ tỷ, ta còn phải hát ‘Bạch Nguyệt Quang bao giờ có’ đến bao giờ nữa, ta sắp hát đến nôn oẹ rồi!” Cảnh Quý nhân lắc lắc cánh tay ta.

“Trời ơi, mỗi lần bôi t.h.u.ố.c cho Bệ hạ, ta đều phải nhịn cười muốn c.h.ế.t, thật là sung sướng vô cùng! Mặc dù Lục Hà Vận chẳng phải người tốt gì, nhưng ta muốn vỗ tay khen ngợi cho nàng ta.” Thục Phi nương nương ở trong cung ta chẳng giữ chút hình tượng nào.

“Vẫn là ta may mắn, giành được công việc hầu hạ Thái hậu này. Thái hậu cũng thật đáng thương, vất vả lắm mới đưa con mình lên vị trí đó, vậy mà vị kia lại...” Đức phi nhớ lại cảnh Thái hậu bị chọc tức đến ngất xỉu hết lần này đến lần khác, liền mặc niệm cho bà.

Bùi Vân Cảnh dù có nghĩ thế nào cũng không thể ngờ rằng. Trên đời này, không chỉ có Lục Hà Vận và ta trùng sinh. Mà toàn bộ phi tần trong hậu cung của hắn, cũng đều đã trùng sinh.

“Bệ hạ vì muốn kí/ch th/ích Hoàng hậu hiện tại, đã bắt ta quỳ một đêm trong tẩm điện. Ngay lúc đó, ta đã biết hắn không phải người tốt lành gì rồi!”

“Rõ ràng ta đã có người trong lòng, vậy mà lại trở thành chất xúc tác cho tình cảm của bọn họ!”

Mỗi người một câu, họ đều h/ận thấu xươ/ng Bùi Vân Cảnh và Lục Hà Vận.

“Sắp rồi, sắp rồi!” Ta an ủi họ.

Kiếp này, dù là Bùi Vân Cảnh hay Lục Hà Vận, đều phải trả giá cho sự lựa chọn của mình.

Hắn đắm chìm trong sự dịu dàng, nhỏ nhẹ mà các phi tần ban tặng. Nhưng lại không hề nhận ra, ánh mắt phẫn nộ đang ẩn giấu trong họ.

10.

Tất cả mọi người đều cho rằng Lục Hà Vận sắp thất sủng.

Tức gi/ận đến mức nàng ta lại đ/ập nát thêm một lô đồ sứ trong cung. Còn ta chỉ bình thản thay thế cho cung nàng ta một loạt vật dụng không đáng giá tiền.

“Hoàng hậu nương nương từng nói, quốc khố eo hẹp, mong hậu cung tiết kiệm một chút. Thần thiếp làm mọi việc đều lấy nương nương làm đầu.”

Lục Hà Vận nhìn những món đồ trang trí yêu thích của mình lần lượt biến mất, ánh mắt long sòng sọc nhìn ta, “Lục Tĩnh Ảnh, ngươi chỉ là một thứ nữ! Sao ngươi dám làm như vậy?”

“Ngươi cứ chờ đó, ngôi vị Hoàng hậu này, chỉ có thể là của ta!”

Cơ hội của Lục Hà Vận quả nhiên đã đến.

Ngày Phiên bang đến triều kiến, Lục Hà Vận trang phục lộng lẫy xuất hiện. Đích thân nhảy một điệu múa, tên là Kinh Hồng Vũ.

Bùi Vân Cảnh nhìn đến mắt cũng không chớp.

Vũ đạo này, điệu nhạc này, đã hoàn toàn đặt chân vào trái tim Bùi Vân Cảnh.

Sứ thần đứng bên cạnh cũng nhìn đến ngây người.

“Bệ hạ! Trời nóng bức, ta còn tự tay làm một bát kem băng trái cây dâng lên Bệ hạ!” Lục Hà Vận múa xong, dịu dàng mỉm cười với Bùi Vân Cảnh.

Băng là vật phẩm hiếm có. Thế nhưng Lục Hà Vận lại nói, nàng ta dùng diêm tiêu (nitrat) có thể làm ra băng. Điều này khiến Bùi Vân Cảnh đang cau mày cũng phải giãn ra.

Ngay đêm đó, Bùi Vân Cảnh đã bước vào Khôn Ninh Cung đã lâu không ghé thăm.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:44
0
14/04/2026 15:44
0
14/04/2026 15:44
0
14/04/2026 15:44
0
14/04/2026 15:44
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu