TÊN TÓC VÀNG BẤT HẢO ĐỂ MẮT TỚI TỔNG TÀI U ÁM

T.ử Hàm lúc này cũng gia nhập chiến trường, ôm lấy chân còn lại của Dư.

“Anh ơi! Em thật sự thích anh ấy! Em không quan tâm anh ấy là gay, cũng không quan tâm anh ấy không thích em, chỉ cần em yêu anh ấy là đủ rồi!”

Sắc mặt Dư từ đỏ chuyển sang trắng, từ trắng chuyển sang xanh.

Cuối cùng hai mắt anh nhắm lại.

Tức đến ngất xỉu.

Bình luận vẫn tiếp tục chạy.

[Ha ha ha ha, tam giác tình yêu m.á.u ch.ó gì thế này? Tôi yêu cậu, cậu yêu anh ta, anh ta lại yêu tôi.]

[Nhìn xem, hai đứa trẻ này quậy đến mức tổng giám đốc Dư tức ngất luôn rồi.]

[Ba người cứ sống với nhau thật tốt đi, còn gì quan trọng hơn nữa đâu ha ha ha.]

Xe cấp c/ứu đưa Dư tới b/ệnh viện, còn tôi bị đại tiểu thư ném thẳng ra ven đường.

Bởi tiền tiêu vặt bị c/ắt, tôi chỉ có thể quét một chiếc xe đạp công cộng rồi đạp về nhà.

Ngồi trên chiếc sofa da thật trong nhà, đầu tôi vẫn tràn ngập những mảnh ký ức ngày hôm qua.

Eo Dư thật sự rất nhỏ, đôi mắt cũng đẹp đến quá đáng.

Tên Bạch Vãn kia đúng là không biết điều.

“Mao Mao, mau lại đây thử vest đi, hôm nay mẹ đưa con ra ngoài chơi.”

Một quý bà tóc vàng mắt xanh từ tầng hai biệt thự bước xuống.

Người phụ nữ này chính là mẹ tôi, Adaisi.

Mái tóc vàng của tôi là hàng tự nhiên chính hiệu.

Theo lời bà Adaisi, tối nay là tiệc đính hôn của con trai út nhà họ Bạch, Bạch Vãn, và tổng giám đốc Cố thị, Cố Tòng Diệp.

Tôi suýt sặc nước bọt.

“Bạch Vãn… con trai út nhà họ Bạch chẳng phải Bạch Lệnh sao?”

“Nghe nói năm xưa bảo mẫu nhà họ Bạch đã tráo con, Bạch Vãn mới là thiếu gia thật.”

Bà Adaisi xoa mái tóc vàng của tôi.

“Nhưng mẹ còn nghe nói cậu bé tên Bạch Vãn này có qu/an h/ệ không đơn giản với tổng giám đốc Dư.”

Tôi xoa cằm.

Xem ra vị thiếu gia thật này chính là Bạch Vãn trong đám bình luận.

Vậy thì Dư rất có thể cũng sẽ xuất hiện ở bữa tiệc.

Tôi phải ăn diện thật đẹp để đi gặp vợ tương lai.

Vừa tới nơi tổ chức tiệc, trước mắt tôi lại lóe lên từng hàng bình luận.

[Dư đáng thương quá, vừa xuất viện đã chạy tới tìm Bạch Vãn.]

[Thương hắn làm gì? Dư vốn là một tên đi/ên, cứ quấn lấy Vãn bảo nhà chúng tôi mãi. Cố Tòng Diệp làm công chính kiểu gì vậy, mau xử lý tên đi/ên này đi!]

[Theo cốt truyện gốc, hôm nay sau khi Bạch Vãn làm chuyện đó, Dư sẽ hoàn toàn hắc hóa, cách cái c.h.ế.t cũng không còn xa.]

[Cái gì? Khẩn cấp triệu hồi bé em và anh tóc vàng, mau c/ứu ông anh tổng tài nhà chúng ta!]

Bạch Vãn.

Tôi nhẩm hai chữ ấy trong miệng rồi lặng lẽ chuồn khỏi bên cạnh bà Adaisi, chuẩn bị tới khu hậu trường tìm Dư.

Tiệc quy mô thế này, khách mời không thể tùy tiện đi vào hậu trường, cho nên tôi giả làm nhân viên phục vụ.

Vừa lẻn vào khu phòng nghỉ phía sau, tôi đã nghe thấy tiếng đồ sứ vỡ.

“Dư, xin anh đấy, tổn thất lớn như vậy, nếu bị phát hiện thì em sẽ không thể đứng vững ở nhà họ Bạch nữa.”

Giọng nói mang theo tiếng khóc.

Qua khe cửa, tôi nhìn thấy một thiếu niên tinh xảo mặc vest trắng.

Cậu ta kéo vạt áo Dư, ánh mắt đầy c/ầu x/in.

“Vì hạnh phúc của em, anh Dư từng nói có thể trả giá tất cả mà. Chỉ mấy chục ức thôi, anh có thể cho em đúng không?”

Bình luận lại trôi qua trước mắt.

[Nói thật, tôi gh/ét kiểu Bạch Vãn vừa vô dụng vừa thích ra vẻ lắm. Chỉ một dự án mà làm lỗ sạch lợi nhuận mấy chục năm của công ty.]

[Đúng vậy, tôi thật sự không hiểu mấy người thích Bạch Vãn đang nghĩ gì. Tên tóc vàng hôm qua nhìn còn thuận mắt hơn cậu ta.]

[Lầu trên biết gì chứ? Loại lốp dự phòng như Dư sinh ra chẳng phải để dọn hậu quả cho Vãn bảo nhà chúng tôi à?]

Đồ ng/u.

Vợ tôi mới không phải lốp dự phòng gì hết.

Loại ng/u xuẩn như Bạch Vãn mà cũng xứng sao?

Một dự án hơn mười ức, một nhị thiếu gia vừa mới trở về nhà họ Bạch như cậu ta làm sao có thể thật sự nắm được trong tay?

Chẳng qua có người đứng sau muốn biến tên ng/u này thành dê thế tội mà thôi.

Sắc mặt Dư trắng bệch, ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Cho nên em hẹn tôi tới đây chỉ để xin tiền?”

Bạch Vãn cau mày, vừa định tiến lên ôm eo Dư thì đã bị anh nhẹ nhàng đẩy ra.

“Em đã lựa chọn Cố Tòng Diệp, vậy giữa chúng ta từ nay sẽ không còn bất cứ qu/an h/ệ nào.”

“Anh có ý gì? Không định giúp em nữa sao? Chỉ vì em đính hôn nên những lời trước đây anh nói đều không tính nữa à?”

Bạch Vãn khó tin nhìn Dư.

Đúng lúc tôi định đ/á tung cửa xông vào, mạnh mẽ mang tổng giám đốc Dư đi, chấm dứt màn kịch này thì cơ thể Dư đột nhiên mềm nhũn, ngã xuống sofa.

Từ gian phòng nhỏ phía trong phòng nghỉ, hai ba người đàn ông trung niên b/éo tốt, bóng dầu bước ra.

Tầm mắt tôi lập tức bị bình luận phủ kín.

[Đêm nay chắc chắn sẽ trở thành á/c mộng của Dư. Tên khốn Bạch Vãn này đã bỏ t.h.u.ố.c anh ấy từ trước rồi.]

[Lầu trên đừng c.h.ử.i bậy, thiết lập nhân vật của Vãn bảo chính là mỹ nhân đ/ộc á/c mà. Lốp dự phòng không nghe lời thì đương nhiên phải bị dạy dỗ.]

[Bỏ t.h.u.ố.c Dư, tìm nhiều người cưỡng h.i.ế.p anh ấy, còn quay video gửi cho đối thủ cạnh tranh của Dư, khiến anh ấy trở thành trò cười của cả Cảng Thành. Bạch Vãn gh/ê t/ởm đến c.h.ế.t!]

[Hu hu hu, tổng giám đốc Dư, anh tóc vàng, bé em, mau tới đi!]

Toàn thân tôi lạnh ngắt.

Danh sách chương

2 chương
2
19/09/2026 00:42
0
1
19/09/2026 00:41
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu