“Được rồi.” Hứa Niệm dùng chân chặn Vương thúc dập đầu, nói: "Đừng gọi đại sư. Ta mới mười tám, gọi ta già mất rồi. Ta đã đến đây, đương nhiên sẽ c/ứu đông gia ngươi, ngươi đứng lên trước đã.”
Vương thúc gật đầu từ từ đứng lên.
Ta đỡ Vương thúc, hỏi Hứa Niệm: “Hứa cô nương, ta phải làm sao đây?”
“Hóa giải Ngũ Đế m/ua mạng tiền cũng không tính là khó.” Hứa Niệm ngồi xuống ghế bên cạnh, mở miệng nói: "Một cách, là tìm lại hai mươi đồng bạc kia. Hai mươi đồng bạc kia đại diện cho dương thọ của ngươi, tìm lại, chính là tìm lại được dương thọ. Một cách khác, chính là tìm đủ Ngũ Đế m/ua mạng tiền, ta có cách làm cho nó mất tác dụng.”
Hai cách, một là tìm lại đồng bạc, một là tìm lại Ngũ Đế m/ua mạng tiền.
Ta nắm ch/ặt tay.
Vương thúc mở miệng nói: “Đông gia, ta về triệu tập người. Bất kể tên thái giám đó ở đâu, ta cũng sẽ tìm ra hắn.”
Tìm được lão đầu kia, lấy lại đồng tiền Ngũ Đế là cách trực tiếp nhất.
Chỉ là sự tình không đơn giản như vậy.
Trong đầu ta lóe lên một ý nghĩ, hỏi Hứa Niệm: “Hứa cô nương, cô có nhớ dáng vẻ của nam nhân trung niên kia không?”
“Nhớ. Gặp là nhận ra được.” Đôi mắt to của Hứa Niệm cười nhìn ta: "Trương Chu, xem ra ngươi không ngốc. Đối với Ngũ Đế m/ua mạng tiền, ta vẫn luôn có một loại suy đoán, đó là muốn lợi dụng q/uỷ khí này để kéo dài mạng sống, tốt nhất là dùng người có qu/an h/ệ huyết thống để kéo dài mạng sống.”
Ta hơi mở to mắt.
Quả nhiên, sự việc bị ta đoán trúng một phần.
Lão đầu kia không phải vô duyên vô cớ đến m/ua dương thọ của ta.
Đã có người bỏ tiền ra để hắn làm chuyện này, đương nhiên là có người muốn mạng của ta.
Ta nói với Hứa Niệm: “Hứa cô nương, cô ở kinh thành còn chưa có chỗ ở đúng không? Chi bằng cứ đến nhà ta ở mấy ngày?”
Hứa Niệm gật đầu đồng ý.
Bình luận
Bình luận Facebook