Tiểu quỷ bị chủ nhà phát hiện, ai ngờ bị làm đến mang thai

Tôi là một con m/a nhát gan, ngày ngày lảng vảng trong căn nhà nơi mình đã ch*t, khiến căn nhà này mãi không ai dám thuê.

Cho đến một ngày, có một người đàn ông cao lớn, đẹp trai dọn vào ở, tôi vốn không định dọa anh, vậy mà ngay khoảnh khắc chạm vào anh, tôi lại hiện hình.

Sau đó tôi bị hôn đến mức nước mắt lưng tròng: “Ưm… m/a cũng có thể mang th/ai đó…”

Hừ, anh ta là sắc q/uỷ, đại đại đại sắc q/uỷ!

Hôm nay, tôi đang nằm trên giường, vắt chéo chân, tận hưởng cuộc sống m/a nhàn nhã của mình.

“Cạch——” một tiếng, cánh cửa chống tr/ộm phủ đầy mạng nhện bị mở ra.

Một chiếc vali đen to đùng trượt vào trước, theo sau là một chàng trai cao lớn.

Chiếc áo thun đen gọn gàng phác họa rõ đường vai mượt mà và vòng eo săn chắc.

Bên dưới là quần jean ống đứng màu xanh nhạt, ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp.

Tôi hoảng hốt bật dậy khỏi giường, hèn nhát co mình vào góc tối trong phòng khách.

Đôi giày thể thao trắng giẫm lên nền nhà lâu ngày không dọn, làm bụi bay m/ù mịt.

Anh giơ tay khẽ phẩy, mím môi quan sát xung quanh.

Rất nhanh, ánh mắt anh khóa vào chiếc giẻ lau treo trên tường bếp và cây chổi ở ban công, tiện tay ném vali sang một bên rồi bắt đầu dọn dẹp gọn gàng.

Cơ bắp cánh tay nhỏ căng lên theo từng động tác, tóc mái trước trán vì mồ hôi thấm ướt mà rủ xuống, giọt mồ hôi nơi cổ trượt theo xươ/ng quai xanh, loang thành một vệt trên áo thun sẫm màu.

X/á/c nhận anh không nhìn thấy tôi, tôi liền lén lút theo sau.

Căn nhà phủ đầy bụi bặm dần trở nên sạch sẽ ngăn nắp nhờ anh.

Anh thay bộ ga giường gấu nhỏ của tôi, ném vào máy giặt.

Rồi lấy từ vali ra một bộ ga sọc xanh xám, tỉ mỉ trải lên giường.

Hừ, chẳng có gu gì cả, gấu nhỏ của tôi đáng yêu biết bao.

Tôi tức đến giậm chân, vô tình làm đổ chậu nước đặt dưới đất.

Chậu nước đổ xuống phát ra tiếng “rầm”.

Tôi sợ đến mức chui tọt xuống gầm giường.

Cảnh tượng chậu nước tự nhiên đổ xuống lại chẳng khiến anh hoảng hốt.

Anh chỉ bất lực thở dài, nhân tiện dùng nước đổ ra lau luôn sàn nhà.

Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, anh mới dừng lại.

Anh tiện tay cởi chiếc áo thun đã ướt mồ hôi.

Lộ ra đường nhân ngư đẹp mắt cùng vòng eo săn chắc.

Làn da trắng vì mồ hôi mà ánh lên lớp sáng mịn.

Tôi che mắt mà lén nhìn, chỉ cảm thấy mặt mình nóng dần lên.

Đáng gh/ét, sao tôi lại tay chân mảnh khảnh thế này?!

Cho đến khi trong phòng tắm vang lên tiếng nước róc rá/ch, tôi bắt đầu suy nghĩ về khả năng tập gym của m/a.

Chưa kịp nghĩ xong, anh đã quấn khăn tắm, tóc còn ướt đi ra, cầm máy sấy ồn ào sấy tóc.

“Reng reng——” tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Tiểu Cố, ở có ổn không cháu?” giọng oang oang của dì chủ nhà vang lên từ điện thoại.

“Dạ dì, ổn lắm ạ.”

“Ổn là tốt rồi, trước đó mấy người thuê trước ở nửa ngày là bị dọa chạy mất, có vấn đề gì thì nói với dì nhé.”

Giọng dì đổi đi rồi thở dài: “Haiz, cậu trai tốt như thế, sao lại nghĩ quẩn vậy chứ?”

Cảm xúc anh chợt trầm xuống: “Dì, cháu sẽ thuê lâu dài, cháu còn việc, cháu cúp máy trước.”

Anh “tút” một tiếng cúp máy, cúi đầu nhìn sàn nhà, không biết đang nghĩ gì, rất lâu sau mới cầm điện thoại đặt đồ ăn.

Trong lòng tôi tràn ngập áy náy, không ngờ cái ch*t của mình lại gây nhiều phiền phức cho dì chủ nhà như vậy.

Có lẽ khi đó tôi nên chọn một nơi hoang vu để kết thúc sinh mạng.

Rồi lặng lẽ biến mất khỏi thế giới này.

Tôi tiếp tục co ro dưới gầm giường, chỉ có vậy mới mang lại cảm giác an toàn cho tôi.

Cho đến khi nệm lún xuống, tôi mới nhận ra tối nay không thể lăn lộn trên chiếc giường yêu dấu nữa, nó đã bị một người đàn ông xa lạ chiếm mất.

Tôi tức gi/ận bò ra khỏi gầm giường, nhìn người đàn ông nằm dang tay hình chữ đại trên giường, lưu luyến nhìn giường mình một cái, định tìm một góc ngủ tạm một đêm.

Làm ơn đi, m/a cũng cần ngủ mà!

Có lẽ do nằm dưới gầm giường quá lâu nên chân tê cứng, khoảnh khắc tôi đứng dậy chuẩn bị đi, hai chân r/un r/ẩy lao thẳng về phía giường.

Cảm giác hụt không xuất hiện, ngay khoảnh khắc chạm vào anh, tôi có được thực thể.

Vì vậy thành công đ/è lên ng/ười anh, đầu đ/ập vào cơ bụng săn chắc, bắt đầu choáng váng.

“Xin, xin lỗi, tôi, tôi không cố ý.” Tôi luống cuống xin lỗi.

Sợ hãi kéo chăn trên giường trùm kín mình.

Lại bị người ta vô tình kéo ra.

Anh đỏ hoe mắt nhìn tôi, nắm lấy cánh tay tôi: “Em là ai?”

“Tôi, tôi là một… con m/a.”

Tôi giơ tay che mặt, nhưng cú đ/á/nh tưởng tượng không xảy ra.

Ngược lại bị anh kéo vào lòng, cẩn thận chạm lên mặt tôi.

“Nói anh nghe, em tên gì?”

“Thời, Thời Ninh.”

Mắt anh lập tức đỏ lên, khàn giọng hỏi: “Ninh Ninh, em còn nhớ anh không?”

Tôi dè dặt ngẩng đầu nhìn kỹ anh, rồi lắc đầu.

“Tôi không nhớ chuyện trước đây.”

Tôi cố lục tìm gương mặt anh trong ký ức, nhưng chỉ thấy đầu đ/au như búa bổ.

Tôi ôm đầu đ/au đớn, toàn thân r/un r/ẩy.

Có lẽ ký ức khi còn sống khiến tôi sợ hãi, nên tôi đã chọn cách quên đi.

Bộ dạng tôi làm anh h/oảng s/ợ, anh ôm ch/ặt tôi, nhẹ nhàng vỗ lưng.

“Ninh Ninh không nhớ thì không nhớ nữa, ngoan, không sợ.”

Vòng tay anh có một loại m/a lực khiến người ta yên tâm, tôi dần bình tĩnh lại.

Đến khi tôi ý thức được mình nên vùng ra khỏi lòng anh, khóe miệng anh lại hơi xệ xuống.

Danh sách chương

1 chương
1
25/02/2026 15:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu