Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
5.
Tối hôm đó, chính anh trai bôi th/uốc cho tôi.
Vì tôi không muốn người khác trong nhà nhìn thấy những vết thương trên người mình.
Động tác của anh có vẻ không thành thạo.
Nhưng lại dịu dàng đến bất ngờ.
Lần đầu tiên, tôi như cảm nhận được một tia ấm áp le lói ẩn dưới lớp băng giá của anh.
Anh đứng trước giường tôi, cúi mắt nhìn xuống.
"Nhớ bảo vệ gương mặt của em cho tốt."
"Hả? Tại sao vậy?"
Anh cúi đầu đóng nắp hộp th/uốc lại.
Giọng điệu bình thản, nhưng lời nói khiến trái tim tôi run lên dữ dội.
"Vì anh thích."
Đêm đó, tôi thấp thỏm suốt cả đêm.
Trong đầu không ngừng nghĩ xem phải đối mặt với bố mẹ Khương Kiều như thế nào.
Sáng hôm sau đi học, mắt tôi vừa sưng vừa thâm quầng.
Hôm nay Tần Chiêu Nguyệt không có tiết học, nhưng vẫn dậy ăn sáng cùng tôi.
Nhìn thấy gương mặt tôi, anh hiếm hoi đến mức khó tin... khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy tựa cơn gió xuân lướt qua lớp tuyết phủ quanh năm không tan.
Tôi nhìn đến ngây người.
Trong khoảnh khắc ấy, tảng đ/á đ/è nặng trong lòng cũng bị tôi quên mất.
6.
Mãi đến khi tới trường, tôi mới lại bắt đầu lo lắng.
Thế nhưng hôm nay Khương Kiều không đến lớp.
Giang Thi Ngữ là một trong số ít người trong lớp chịu nói chuyện với tôi.
Cô chủ động nói:
"Cậu biết gì chưa? Khương Kiều nghỉ học rồi."
"Hơn nữa còn là chuyển trường ngay trong đêm. Đến cả thủ tục cũng không tới trường làm. Ở trường mình, đây là lần đầu tiên có chuyện như vậy."
Vừa dứt lời, rất nhiều bạn trong lớp đều quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt của họ vô cùng phức tạp.
Không còn vẻ khiêu khích như trước nữa.
Khi tôi ngơ ngác nhìn lại, ai nấy đều chột dạ quay mặt đi.
Dù có ngốc đến đâu, tôi cũng hiểu...
Là Tần Chiêu Nguyệt đã giúp tôi.
Trong lòng bỗng dâng lên một dòng nước ấm.
Tan học, tôi vội vã chạy về nhà.
Anh đang ngồi trong phòng làm việc, chăm chú nhìn màn hình máy tính.
Thấy tôi hớt hải xông vào, anh cũng không nói gì.
"Anh... cảm ơn anh."
Anh rời tay khỏi bàn phím, tựa lưng vào ghế, khẽ hất cằm ra hiệu cho tôi lại gần.
Tôi lại ngoan ngoãn ngồi xuống tấm thảm cạnh chân anh.
Anh đưa tay nâng mặt tôi lên, hơi cúi người lại gần.
Giống như vị thần đang cúi xuống thương xót một tín đồ.
"Nhớ kỹ."
"Sau này em không cần phải hoảng hốt vì bất cứ chuyện gì."
"Vì anh là anh trai của em."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Ngẩn người.
Hốc mắt và sống mũi bỗng cay xè nóng rực.
Ở bên anh nhiều năm như vậy...
Đây là lần duy nhất tôi dám vượt quá giới hạn.
Bởi vì tôi quá khao khát.
Quá mong mỏi.
"Đây... có thể xem là một lời hứa không?"
Cho dù chỉ là lừa tôi...
Xin hãy nói với tôi rằng, vẫn còn một người để tôi dựa vào.
Vẫn còn một nơi để tôi có thể quay về.
"Phải."
7.
Chỉ bằng một lời hứa rằng tôi có thể dựa dẫm vào anh...
Anh đã hoàn toàn thu phục được tôi.
Tôi bắt đầu ngày càng ỷ lại vào anh.
Ngày ngày, đêm đêm đều muốn ở bên cạnh anh.
Thật ra nhiều năm như vậy...
Tôi cũng hiểu.
Anh trai chưa từng đối xử tệ với tôi.
Anh cũng sẽ không làm tổn thương tôi.
Thậm chí...
Anh còn luôn bảo vệ tôi.
Chẳng biết từ lúc nào...
Nỗi sợ hãi dành cho anh đã biến thành sự mong chờ được gặp anh.
Thế nhưng đến năm cuối đại học, anh ngày càng bận rộn.
Có hôm chẳng ở nhà.
Có hôm khuya lắm mới về.
Mỗi lần nửa đêm nghe thấy tiếng xe chạy vào sân...
Tôi đều lặng lẽ thức dậy, hé một góc rèm cửa nhìn xuống.
Nhìn anh với vẻ mệt mỏi bước xuống xe.
Rồi đi vào nhà.
Chương 8
Chương 14
Chương 22
Chương 10
Chương 24
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook