Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khương Trạm không phản ứng gì.
Nhưng tôi thì… vĩnh viễn không thể quên giọng nói đó.
“Con già kia đứng chắn giữa đường, sao không bị đ/âm ch*t luôn đi!
“Tôi chỉ uống rư/ợu lái xe thôi, cậu làm gì được tôi?
“Tiền thì không có. Nhưng mà… nếu cậu quỳ xuống, sủa vài tiếng nghe thử, biết đâu ông đây vui, thưởng cho mười vạn tệ…”
Thẩm — Khải!
Tên công tử thế gia lái xe khi say, đ/âm g/ãy hai chân bà nội đã nuôi tôi khôn lớn, lại dựa vào gia thế thoát khỏi vòng pháp luật, còn đổ hết lỗi lên đầu bà tôi, từ chối bồi thường!
Quyền thế và xuất thân…
Thứ vừa mỹ diệu, lại vừa tội lỗi.
Tôi ngẩng đầu, nghiêng nghiêng đầu, nở một nụ cười rực rỡ với hắn.
Chưa kịp để hắn kinh ngạc vì tôi giống hệt Thái tử nhà họ Khương.
Tôi đột ngột bật dậy, chộp lấy chai rư/ợu trên bàn, hung hăng đ/ập xuống đầu hắn!
6
Không ai kịp ngăn cản.
“Bốp——”
M/áu đỏ tươi hòa lẫn rư/ợu trong suốt chảy xuống từ đầu Thẩm Khải.
Hắn trợn to mắt, ngã gục xuống.
Tôi cầm nửa chai rư/ợu vỡ dính đầy m/áu trong tay, khẽ cười lạnh một tiếng.
Trong phòng bao yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Vài giây sau, lần lượt vang lên những tiếng hít khí lạnh.
Tôi đứng giữa ánh mắt kinh hãi và h/oảng s/ợ của tất cả mọi người.
Ngoại trừ Khương Trạm.
Hắn bình thản lắc nhẹ ly rư/ợu, thản nhiên ra lệnh:
“Gọi 120.”
Người đàn ông hơi b/éo luống cuống móc điện thoại ra.
Lúc này Khương Trạm mới ngẩng mắt nhìn tôi, giọng không nghe ra cảm xúc:
“Em có th/ù với Thẩm Khải?”
Tôi tiện tay ném chai rư/ợu đi.
Mảnh thủy tinh vỡ b/ắn đến bên chân Khương Trạm.
Tôi khoanh tay, cười như không cười:
“Nhìn hắn không vừa mắt.”
Những người khác: “???”
Không vừa mắt… là đ/ập vỡ đầu người ta luôn à?!
Một thanh niên g/ầy gầy co rụt cổ, nuốt nước bọt:
“Anh Trạm… người yêu anh… hơi, khụ, hơi ‘mạnh mẽ’ quá rồi đó…”
Khương Trạm liếc hắn một cái:
“Trẻ con nghịch ngợm thôi, còn chưa hiểu chuyện, mọi người thông cảm.”
“Trẻ con”, “nghịch ngợm”, “chưa hiểu chuyện”…
Trán mọi người nổi gân xanh, người yêu anh nhìn ngang tuổi bọn tôi đấy nhé?!
Nghịch kiểu gì mà đ/ập người ta chảy m/áu đầu?!
Khương tam thiếu, anh còn biết x/ấu hổ không?!
Xe cấp c/ứu nhanh chóng tới, đưa người sống ch*t chưa rõ đi.
7
Trong phòng tắm, hơi nước trắng xóa bốc lên, gương phủ một lớp hơi nước mờ đục.
Nước ấm từ vòi sen xối xuống, còn tôi lại bị ép vào bức tường lạnh buốt, nóng lạnh đan xen khiến tôi không nhịn được rên khẽ.
Khương Trạm thân mật cọ sống mũi vào vành tai đỏ ửng của tôi, như thuận miệng hỏi:
“Tại sao lại dùng chai rư/ợu đ/ập người?”
Cuối cùng tôi cũng hứng thú một chút:
“Sao? Thẩm Khải tỉnh lại muốn tìm anh gây chuyện à?”
Giọng Khương Trạm trở nên âm trầm:
“Nghe giọng em… có vẻ vui nhỉ?”
Tôi nhướng mày:
“Thấy anh bị gây chuyện, tôi đúng là rất vui — ưm!”
Ngón tay đang bám vào thành bồn tắm đột nhiên siết ch/ặt, đầu ngón tay vì dùng lực quá mạnh mà trắng bệch.
Khương Trạm thong thả hôn lên khóe mắt đỏ của tôi:
“E là khiến em thất vọng rồi. Thẩm Khải vốn chẳng phải thứ tốt đẹp gì, cả hắn lẫn nhà họ Thẩm đều có không ít nhược điểm trong tay tôi… bọn họ không dám làm bừa.”
Tôi tiếc nuối thở dài:
“Vậy à.”
Hắn chậm rãi nắm lấy tay tôi, mạnh mẽ đan mười ngón vào nhau:
“Hắn chọc em, em nói với tôi là được, không cần tự mình ra tay, tôi giúp em xử lý hắn.
“Lực tác dụng là hai chiều."
“Em dùng chai rư/ợu đ/ập hắn, tay em chắc cũng bị đ/au rồi nhỉ?
“Đừng tự làm tổn thương mình như vậy…”
Chương 15
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook