Khi còi cảnh sát và tiếng xe c/ứu thương cùng vang lên, tôi ra sức chạy về phía cửa sổ, ngã lại đứng dậy.
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp nghe hết tất cả câu chuyện lần lượt lau nước mắt, gõ chữ:
“Chị Hoa, xin lỗi, lúc trước chúng em không biết sự thật, cho rằng chị cố tình hại người.”
“Chị Hoa, chị nhất định phải nghĩ thông suốt, chị mới 18 tuổi, cuộc đời của chị mới vừa bắt đầu thôi.”
“Chị Hoa, sai là bọn họ, chị không sai.”
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, lắc đầu.
“Gi*t người hại mạng, đây quả thật là đại kỵ của ngôn linh sư tôi.”
“Đây là lần phát sóng trực tiếp cuối cùng tôi dành cho các bạn, cảm ơn sự bầu bạn mấy ngày qua của mọi người, vậy nên, tôi ở đây chúc phúc cho mọi người nhé.”
“Hy vọng mỗi một người lương thiện đều có thể thuận buồm xuôi gió cả đời, không lo ăn mặc.”
Mấy triệu người trong phòng phát sóng trực tiếp, người lương thiện vẫn rất nhiều, chúc phúc lớn như này sẽ khiến năng lực ngôn linh tiêu hao cực lớn.
Thất khiếu cũng bắt đầu rỉ m/áu đi/ên cuồ/ng, vô cùng đ/áng s/ợ.
Tôi biết, tôi đã bị cắn trả, cũng không sống được lâu.
Tôi nâng chân bước lên trước.
Nhận ra hành động nguy hiểm của tôi, Tần Xuyên hét lớn: “Trần Hoa, em xuống đây.”
Tôi chỉ nhìn anh ấy cười, không chút lưu luyến nói: “Tạm biệt.”
Khoảnh khắc cảnh sát phá cửa xông vào, tôi tiến thêm một bước về phía trước.
“Không!” Cái nhìn cuối cùng, là dáng vẻ h/oảng s/ợ khi Tần Xuyên nhào về phía tôi.
Chân tôi sa vào không trung, cả người ngã ra ngoài.
Khóe miệng mỉm cười, rơi xuống dòng xe qua lại đông đúc.
Bình luận
Bình luận Facebook