Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc ngủ rồi tay tôi lại tiện đến vậy sao?
Trong mơ chắc tôi không tranh thủ chiếm tiện nghi của hắn đâu nhỉ?
Nghĩ vậy lại thấy hơi ngại.
“Thật... thật hả? Vậy... xin lỗi nhé, tôi không cố ý, anh mau mặc vào đi.”
Lão tứ lập tức co người lại, cọ đầu lo/ạn xạ vào hõm cổ tôi.
“Vậy ph/ạt em, ph/ạt em tự tay mặc cho anh.”
Sao tôi cứ thấy lão tứ đi thi đấu về xong lại càng ngày càng dính người vậy?
16
Lão tứ đứng bên cạnh giục tôi mặc đồ cho hắn.
Tôi không rảnh nghĩ nhiều, chỉ có thể làm theo trước.
Hắn nói đi lấy kết quả kiểm tra cho tôi, chân trước vừa đi thì chân sau lão đại, lão nhị, lão tam và lão ngũ đã bước vào.
Bốn người bọn họ vừa vào cửa, thứ đầu tiên tôi nhìn chính là lão nhị, quả nhiên, một khi đã biết ai đó tỏ tình với mình, người ta sẽ vô thức chú ý đến đối phương.
Khóe mắt lão nhị đỏ hơn trước một chút.
Hắn thích tôi thật sao?
Lão tam vừa trông thấy tôi đã “oa” một tiếng rồi khóc lớn.
Vừa xông vào cửa là ôm chầm lấy tôi ngay.
“Lạc Lạc! Sao cậu lại phải vào viện rồi! Vừa nãy tớ ra tay vẫn nhẹ quá!”
Lão đại tiếp lời hắn.
“Không nhẹ đâu, mấy thằng đó đều nằm ở phòng bên cạnh rồi.”
Lão ngũ lâu ngày không gặp tôi, vừa tới nơi đã pha cho tôi một cốc sữa nóng.
Lão ngũ là người thật thà nhất, học giỏi, ít nói nhưng làm nhiều, sở thích lớn nhất chính là ăn dứa và hâm sữa cho tôi uống, đúng kiểu bạn cùng phòng tinh tế săn sóc.
Hắn đ/au lòng nhìn tôi, rồi đưa cốc sữa lại đây.
“Út, uống sữa đi.”
Nếu lão ngũ có người mình thích, vậy hắn chắc chắn sẽ là kiểu âm thầm bảo vệ, lặng lẽ dùng hành động để thể hiện.
Tôi cảm động nhận lấy cốc sữa, uống một ngụm.
Thứ sữa ấm áp này, chỉ cần có lão ngũ ở đây, ngày nào tôi cũng có thể uống được một cốc.
Sữa mịn màng thơm b/éo, lão ngũ còn bỏ thêm đường viên vào, vừa vào miệng đã thấy thơm ngậy, bụng cũng ấm lên theo.
Quả nhiên vẫn là nhà tốt nhất.
Nơi nào có cả năm người bọn họ, nơi đó chính là nhà.
Bọn họ đối xử với tôi tốt như vậy, vậy mà tôi lại còn nghĩ đến chuyện bỏ trốn khỏi bọn họ.
Cho dù có người hơi dữ với tôi thì đã sao?
Tôi nhìn lão đại một cái, hắn vẫn luôn là người bảo vệ tôi nhất.
Cho dù có người là gay, còn thích tôi thì đã sao?
Tôi nhìn về phía lão nhị im lặng cùng khóe mắt lạnh nhạt nhưng hơi đỏ của hắn.
Cho dù có người thích bóp eo tôi thì đã sao?
Tôi lại nhìn về phía lão tam đầy mặt quan tâm.
Bọn họ đều là những người cưng tôi nhất.
Bao gồm cả lão tứ và lão ngũ.
Kết quả kiểm tra của tôi cũng có rồi, ngoài vết thương ngoài da ra thì không có vấn đề gì lớn.
Năm người bọn họ tụ lại ngoài hành lang, không biết đang bàn chuyện gì.
Nghe chừng là đang sắp xếp xem ai sẽ chăm sóc tôi, cãi nhau ầm ĩ cả lên.
Bởi vì ở trong phòng, tôi vẫn có thể nghe loáng thoáng tiếng cãi vã của bọn họ.
Lão tứ nói: “Bây giờ hai bọn tôi thi đấu về rồi, vợ cũng phải thuộc về tôi mấy ngày chứ.”
Lão ngũ nói: “Ừm, hai bọn tôi vừa về, út nên nhường cho bọn tôi.”
Lão đại nói: “Đã về rồi thì mỗi người một ngày, trước đó là do các cậu tự không có mặt.”
Lão tam nói: “Đúng đó, Lạc Lạc nên chia đều.”
Lão nhị nói: “Tôi muốn hai ngày.”
Lão tam hỏi lại: “Dựa vào đâu mà cậu được hai ngày?”
Lão nhị bình tĩnh nói: “Một tuần có bảy ngày, năm người chúng ta, thừa ra hai ngày.”
Lão tứ lập tức đáp lại: “Vậy tôi cũng muốn hai ngày!”
...
Bọn họ tranh nhau chăm sóc tôi, tốt thật đó.
Trước lúc đi, lão nhị đẩy cửa bước vào, lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt thêm vài phần nhẫn nhịn.
Hắn cúi người xuống, hôn nhẹ lên môi tôi một cái.
Giống như đã hạ quyết tâm rất lớn, lão nhị vốn luôn không giỏi bộc lộ suy nghĩ thật trong lòng khẽ nuốt nước bọt, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi nghiêm túc hơn lần trước.
“Thích cậu.”
Đây là lần đầu tiên tôi không đẩy hắn ra.
17
Buổi chiều, lão đại, lão nhị và lão tam đều có tiết học nên đi trước, chỉ để lại lão tứ và lão ngũ ở lại chăm tôi.
Lão ngũ bưng cốc sữa nóng tới bên môi tôi.
“Út, uống thêm chút nữa đi.”
“Không uống nữa.”
Lúc này tôi thật sự chẳng có tâm trạng để uống.
Tôi cảm thấy mình đối với lão nhị đã hoàn toàn không còn giống trước nữa.
Hay là... tôi thử cân nhắc chấp nhận hắn xem sao?
Có thể khiến hắn thật sự hạ mình nói thành lời đến tận hai lần, chắc chắn là hắn thật sự có cảm giác với tôi rồi.
Lão ngũ ngây ngốc nhìn tôi.
“Ú... út, uống thêm chút nữa đi.”
Bình thường lão ngũ vốn đã không giỏi ăn nói, giờ lại lặp lại nguyên câu vừa rồi.
Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện kỳ quái, khiến tôi bắt đầu đa nghi thần h/ồn nát thần tính, tôi bèn hỏi lão ngũ.
“Tại sao ngày nào cậu cũng hâm sữa cho tôi uống? Sao lại tốt với tôi như vậy?”
Lão ngũ gãi đầu.
“Bổ sung dinh dưỡng.”
Vậy tại sao chỉ bổ sung cho mình tôi?
Vì tôi thấp nhất à?
Tôi thở dài.
“Vậy thì cậu sẽ thất vọng thôi, tôi đã trưởng thành rồi, không cao thêm nữa đâu.”
Lão ngũ lắc đầu.
“Không thất vọng đâu, không đâu.”
Nhìn vẻ mặt của lão ngũ, tôi cảm thấy nếu mình không uống hết thì hắn mới thật sự thất vọng, thế là tôi đành cầm cốc lên, ừng ực uống cạn sạch.
Cuối cùng còn li /ếm đi vệt sữa bên môi, hài lòng nhìn lão ngũ.
“Cảm ơn nhé, tôi uống no rồi, thích lắm.”
5
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook