Bại Tướng

Bại Tướng

Chương 30: Thật đáng thương.

11/04/2026 15:09

Khương Miểu trở lại trong phòng, Phó Thời Dục đang đứng trước cửa sổ sát đất ở phòng khách, nghe thấy tiếng động liền quay người lại hỏi: “Tinh Trác đi rồi sao?”

Khương Miểu bĩu môi, không tình nguyện gật đầu: “Đi rồi ạ.”

“Thật ra em có thể cự tuyệt nó.”

“Bỏ đi ạ, cũng không phải chuyện gì phiền phức cho lắm. Cháu mà cự tuyệt cậu ta, quay đầu cậu ta lại đi mách lẻo với bà ngoại, nói cháu là một Omega hư hỏng thì cháu chẳng phải oan uổng lắm sao?”

Phó Thời Dục mỉm cười: “Không nhận ra đấy, em cũng biết để ý đến hình tượng của mình trong lòng người khác cơ à.”

“Cháu đương nhiên là để ý rồi, đó là ba mẹ của chú mà.” Khương Miểu đi tới gần, hỏi: “Chú định về phòng hay là cứ ở lại đây?”

Phó Thời Dục trả lời: “Ăn xong cơm tối rồi mới về.”

Nói xong hắn hơi khựng lại, vẫy tay với Khương Miểu: “Lại đây.”

Khương Miểu ngoan ngoãn đi tới, đứng khựng lại trước mặt Phó Thời Dục. Vốn tưởng rằng Phó Thời Dục muốn nói gì đó với mình, lại thấy hắn rũ mắt nhìn cậu một lát, rồi cúi người ôm chầm lấy cậu vào lòng.

Khương Miểu nín thở: “Làm, làm gì vậy ạ?”

Phó Thời Dục ngữ khí bình tĩnh trả lời: “Em rời đi lâu quá, lại còn ở riêng với một Alpha khác, tôi thấy hơi khó chịu.”

“Alpha khác... Du Tinh Trác ạ?”

“Ừ.”

“Cậu ta chẳng phải là cháu ngoại của chú sao?”

“Trước hết nó là một Alpha đã.”

“……”

Khương Miểu cạn lời.

Cậu rất muốn biết sao Du Tinh Trác có thể mặt dày bảo cậu giống chó, rõ ràng cái đám Alpha các chú với cái hành vi khoanh vùng lãnh thổ và đ/á/nh dấu này mới giống hệt lũ cún thì có.

Phó Thời Dục phóng ra rất nhiều tin tức tố, cho đến khi trên người Khương Miểu một lần nữa tràn ngập mùi rư/ợu Absinthe mới thôi.

Khương Miểu ngẩng đầu nhìn Phó Thời Dục, nói: “Người ta bảo Alpha trong kỳ mẫn cảm sẽ rất muốn đ/á/nh dấu Omega.”

Phó Thời Dục không phủ nhận.

Khương Miểu hỏi: “Chú cũng muốn đ/á/nh dấu cháu sao?”

Phó Thời Dục không trả lời là có hay không, chỉ nói: “Đó là bản năng của Alpha.”

“Tối hôm qua chú có rất nhiều cơ hội để đ/á/nh dấu cháu mà.”

“Tôi đã hứa với em, sẽ không làm chuyện em không muốn.”

Yên lặng ôm nhau một lát, Khương Miểu nói: “Cháu tin chú.”

Mặc kệ người khác có nói Alpha kỳ mẫn cảm đ/áng s/ợ đến mức nào, Khương Miểu ở bên cạnh Phó Thời Dục, từ đầu đến cuối đều không cảm thấy bất kỳ sự nguy hiểm nào.

Cậu tựa đầu vào người Phó Thời Dục, nhỏ giọng lẩm bẩm một mình: “Đánh dấu…… liệu có đ/au lắm không nhỉ?”

Phó Thời Dục nghĩ nghĩ, trả lời: "Có lẽ sẽ đ/au."

"Đau thế thì tại sao những Omega đó lại nguyện ý để Alpha đ/á/nh dấu mình hết lần này đến lần khác vậy chú?"

"Bởi vì, có một vài thứ có thể khiến người ta tạm thời quên đi đ/au đớn."

"Thứ gì ạ?"

"Tôi không giải thích rõ được."

"Thế thì vẫn là đ/au thôi..."

"Tuyến thể của em còn chưa phát triển hoàn thiện, tạm thời chưa cần suy nghĩ đến vấn đề này đâu."

"Vâng... Suýt chút nữa cháu quên mất mình vẫn còn là một 'quả chuối xanh'."

"Sao tự nhiên em lại hỏi chuyện đ/á/nh dấu?"

"Không có gì ạ, chỉ là đột nhiên nhớ tới thôi. Có lẽ tại hai ngày nay cháu ngửi thấy quá nhiều tin tức tố của chú."

"Em có thấy không thoải mái ở đâu không?"

"Tuyến thể hơi khó chịu một chút, cứ căng tức ấy ạ."

Nhớ tới lời bác sĩ Lương từng nói, quá trình "ủ chín" tuyến thể phải tiến hành từ từ, không thể để Khương Miểu tiếp xúc với quá nhiều tin tức tố Alpha cùng một lúc. Hiển nhiên là Phó Thời Dục trong kỳ mẫn cảm không thể kh/ống ch/ế bản thân tốt cho lắm, từ hôm qua đến giờ, lượng tin tức tố mà Khương Miểu hấp thụ đã vượt mức cho phép rất nhiều.

Phó Thời Dục mím môi, nói: "Đêm nay chúng ta vẫn nên ngủ riêng đi."

Khương Miểu ngẩng đầu hỏi: "Tại sao ạ?"

"Tuyến thể của em sẽ không chịu nổi đâu."

"Nhưng mà..."

Lời từ chối đã đến bên miệng, nhưng nhớ đến lời dặn của bác sĩ Lương, Khương Miểu do dự một chút rồi vẫn đồng ý: "Được rồi... Vậy chú có thể chia cho cháu một 'đứa con' không?"

Phó Thời Dục khựng lại, hỏi: "Con cái gì?"

"Ngơ Ngác với Tiểu Bạch ấy ạ."

"Chúng nó là... con của em à?"

"Vốn dĩ không phải, nhưng nếu cháu dọn ra ngoài ngủ thì chúng nó trông rất giống mấy đứa trẻ bị bỏ lại nhà ấy."

Phó Thời Dục có vẻ không theo kịp mạch n/ão của Khương Miểu, trầm mặc một lát rồi nói: "Tôi biết rồi. Chia cho em Tiểu Bạch nhé."

Khương Miểu hỏi: "Sao không phải là Ngơ Ngác ạ?"

"Ngơ Ngác là đứa con đầu tiên của em, tôi muốn giữ nó lại."

Thực tế là vì trên người Ngơ Ngác có nhiều tin tức tố của Khương Miểu hơn, còn Tiểu Bạch mới ở cùng Khương Miểu không lâu, hầu như vẫn là một chú thỏ mới tinh.

Khương Miểu không biết tâm tư nhỏ mọn của Phó Thời Dục, chỉ nghĩ rằng hắn thực sự muốn giữ lại món đồ chơi đã bầu bạn với mình lâu hơn, trong lòng bỗng thấy cảm động một chút.

Hai người phân chia xong quyền nuôi dưỡng thú bông, Khương Miểu dùng ngón tay chọc chọc sau lưng Phó Thời Dục, hỏi: "Chú vẫn chưa định buông cháu ra à?"

Ôm lâu như vậy, Khương Miểu thấy hơi nóng rồi.

Phó Thời Dục vai rộng tay dài, mỗi lần ôm cậu đều như dùng cả cơ thể bao bọc lấy cậu vậy, hai ngày kỳ mẫn cảm này hắn đặc biệt hay ôm ch/ặt không buông. Cũng may Khương Miểu chưa bị đ/á/nh dấu, nghe nói sau khi đ/á/nh dấu, Alpha trong kỳ mẫn cảm sẽ còn "dính người" hơn nữa.

Hai chữ "dính người" này, nhìn kiểu gì cũng thấy không liên quan đến Phó Thời Dục...

Phó Thời Dục buông Khương Miểu ra, mặt không đổi sắc nói: "Tôi quên mất."

Khương Miểu không nghi ngờ gì, rời khỏi vòng tay hắn rồi hỏi: "Những kỳ mẫn cảm trước đây chú đều vượt qua như thế nào ạ?"

"Ở lì trong phòng thôi, coi như là nghỉ ngơi."

"Một mình trong phòng ạ?" Khương Miểu nhỏ giọng lẩm bẩm, " Thật đáng thương."

Phó Thời Dục không nghe rõ, hỏi lại: "Cái gì cơ?"

Khương Miểu vội vàng lắc đầu: "Không có gì ạ."

Nếu tính từ kỳ mẫn cảm đầu tiên năm 18 tuổi, Phó Thời Dục năm nay 33 tuổi, nghĩa là hắn đã trải qua ít nhất 30 lần kỳ mẫn cảm một mình.

Khương Miểu rất ít khi đồng tình với Alpha, nhưng nghĩ đến việc lần nào Phó Thời Dục cũng tự nh/ốt mình trong phòng, ít nhất một tuần không gặp ai, cũng chẳng nói chuyện với ai, cậu vẫn không tránh khỏi nảy sinh lòng trắc ẩn.

"Nếu chú cần cháu thì cứ gọi điện cho cháu, hoặc bảo chú Hà lên gọi cháu nhé, cháu sẽ lên lầu bầu bạn với chú." Khương Miểu nghiêm túc nói.

Phó Thời Dục ngẩn ra một lúc rồi đáp: "Được."

"Đừng có ngại, cháu biết các chú Alpha đều rất trọng sĩ diện, nhưng chuyện này không có gì mất mặt hết, biết chưa?"

Phó Thời Dục rũ lông mi, gật đầu: "Ừ, tôi biết rồi."

Khương Miểu rất hài lòng.

Ăn xong cơm tối, Khương Miểu theo Phó Thời Dục lên lầu lấy thỏ bông. Vào phòng, Khương Miểu không đợi được mà chạy tới nhảy phóc lên giường, đặt Ngơ Ngác và Tiểu Bạch trước mặt, giả vờ thút thít nói: "Tên Alpha đáng gh/ét kia lại muốn đuổi ta ra khỏi nhà rồi, hu hu hu... Hai đứa đứa nào nguyện ý đi cùng ta đây?"

Cả chó và thỏ đều không trả lời.

“Các con đều không muốn sao? Vậy ta phải làm sao bây giờ, ta một người thật đáng thương. Ô……”

Phó Thời Dục đi theo vào, nhìn Khương Miểu và hai con thú bông trên giường, nói: “Nếu em không nỡ để chúng tách ra, có thể để lại cả hai con cho tôi.”

Khương Miểu diễn kịch đến mức nghiện, khóc thét trước mặt Tiểu Bạch và Ngơ Ngác: “Hai đứa nghe xem chú ấy nói cái gì kìa! Ô ô ô ô số ta khổ quá mà, sao ta lại tìm một Alpha nhẫn tâm như vậy cơ chứ ô ô ô……”

Khóc đủ rồi, Khương Miểu cầm con thỏ lên, hít hít mũi hỏi: “Ta biết là con không nỡ để ta ngủ một mình, đúng không?”

Con thỏ mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Khương Miểu.

“Ta còn biết con là bé thỏ lương thiện nhất trên đời, nên con nhất định sẽ đi theo ta, đúng không? Nếu con không nói gì thì ta coi như con đồng ý rồi đấy.”

“Con yên tâm, chờ ta tìm được cơ hội, nhất định sẽ mang con trở về. Đến lúc đó…… hừ hừ, cái tên Alpha thối kia, ta sẽ cho chú ấy biết tay.”

Nói với thỏ xong, Khương Miểu lại quay sang chú chó nhỏ: “Con cũng đừng lo lắng, sẽ có một ngày ta đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình! Cả hai đứa đều là của ta!”

Phó Thời Dục đi đến cạnh giường, túm sau gáy Khương Miểu xách người dậy, nói: “Được rồi, em nên đi ngủ thôi.”

“Chú làm cái gì vậy!” Khương Miểu luống cuống tay chân ôm ch/ặt lấy con thỏ vào lòng, quay đầu lại vỗ vào tay Phó Thời Dục, “Đừng có túm cháu, gh/ét quá!” Nói đoạn cậu giơ con thỏ lên bảo: “Con thấy chưa, chính là cái tên Alpha thối này b/ắt n/ạt ta đấy!”

Phó Thời Dục nhướng mày hỏi: “Để em ngủ một mình là b/ắt n/ạt em sao?”

Khương Miểu đúng lý hợp tình trả lời: “Tất nhiên rồi!”

Dứt lời, Phó Thời Dục tiến lại gần Khương Miểu, sâu xa nói: “Em cũng có thể ở lại, nhưng tôi không dám bảo đảm một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

Hai người gần như dán sát mặt nhau, khoảng cách quá gần khiến Khương Miểu không khỏi rùng mình một cái. Vừa định trốn đi thì thấy Phó Thời Dục đã vân đạm phong kh/inh đứng thẳng người lại như chưa có chuyện gì xảy ra, bảo: “Đi thôi, đi ngủ sớm một chút.”

Khương Miểu nhận ra Phó Thời Dục vừa rồi chỉ dọa mình, để lấy lại thể diện, cậu nhỏ giọng lầm bầm: “Ngủ thì ngủ, cháu chẳng sợ chú đâu.”

Phó Thời Dục chẳng bận tâm đến chuyện khẩu thị tâm phi của Khương Miểu, hắn mỉm cười nhạt, dặn: “Cầm chắc Tiểu Bạch đấy.”

“Hừ! Cháu biết rồi.”

Danh sách chương

3 chương
11/04/2026 15:08
0
11/04/2026 15:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu