Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Phán Quyết Tuyệt Vọng
- Chương 06
Lý Hiểu Văn r/un r/ẩy chỉ vào một liên lạc trong điện thoại có tên là "A Hạo". Tôi tìm thấy WeChat của hắn, lướt xem vài tấm ảnh trên trang cá nhân. Đó là một gã thanh niên nhuộm tóc vàng, dáng vẻ l/ưu ma/nh, rất g/ầy và ánh mắt đầy vẻ hung á/c. Tôi ghi lại số điện thoại của hắn vào máy mình nhưng chưa gọi ngay. Tôi nhét điện thoại vào tay Lý Hiểu Văn: "Bây giờ cô gọi cho hắn, làm theo lời tôi."
"Chú ơi... tôi, tôi phải nói gì?"
"Cứ nói là cô muốn gặp hắn, bảo hắn qua đây ngay lập tức."
Lý Hiểu Văn đi/ên cuồ/ng lắc đầu: "Không được đâu chú, tôi chia tay hắn lâu rồi, hắn tinh ranh lắm, sẽ không dễ dàng đến đây vào giờ này đâu..."
"Vậy thì nghĩ ra một lý do khiến hắn bắt buộc phải đến."
Tôi cầm đoạn d/ao g/ãy, dí vào bên đùi còn lành lặn của cô ta, mũi d/ao đ/âm thủng da th!t, rỉ ra những giọt m/áu.
"Dù sao thì tối nay, nếu tôi không gặp được hắn, cô cũng đừng mong nhìn thấy hắn thêm lần nào nữa."
Lý Hiểu Văn hiểu ý tôi, toàn thân run b/ắn lên, cuối cùng thở dốc gật đầu. Sau khi cố gắng bình ổn cảm xúc, cô ta nói: "Chú, vậy tôi nói chuyện liên quan đến Y Nặc được không? Thực ra hồi đó Tôn Minh Hạo cũng rất sợ, nên bắt tôi hủy cái số điện thoại kia ngay lập tức. Tôi nghĩ, chỉ có lý do này mới lừa được hắn ra ngoài."
Tôi cúi đầu suy nghĩ giây lát rồi đồng ý. Đưa điện thoại đến trước mặt cô ta, tôi bấm gọi số Tôn Minh Hạo và bật loa ngoài. Chuông reo hồi lâu mới có người nhấc máy, một giọng nam lười biếng, đầy vẻ mất kiên nhẫn vang lên: "Alo? Ai đấy? Giữa đêm hôm rồi."
"Anh Hạo, là em, Văn Văn." Lý Hiểu Văn cố gắng làm cho giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể, nhưng sự r/un r/ẩy trong giọng nói vẫn không thể giấu nổi.
Tôn Minh Hạo khựng lại một chút, rồi lập tức m/ắng nhiếc đầy chán gh/ét: "Đệch, mày gọi tao làm gì? Có chuyện gì thì nói nhanh, tao còn đang ngủ."
"Anh Hạo, em... hôm nay em bị người ta tìm đến, họ hỏi em vài chuyện, liên quan đến... liên quan đến con nhỏ Đào Y Nặc hồi trước." Lý Hiểu Văn vừa nói vừa liếc nhìn tôi.
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây, giọng nói lập tức tỉnh táo và cảnh giác: "Đào Y Nặc? Chuyện gì? Chẳng phải nó ch*t lâu rồi sao?"
Lý Hiểu Văn nuốt nước bọt, bắt đầu nói theo kịch bản đã bàn bạc với tôi: "Ch*t thì ch*t rồi, nhưng nghe nói bố nó vẫn đang điều tra chuyện của nó. Anh Hạo, em hơi sợ, muốn đến chỗ anh trốn vài ngày."
"Đệch, một lão già sắp ch*t, mày sợ cái gì? Tao cứ tưởng chuyện gì gh/ê g/ớm lắm."
"Không phải đâu anh Hạo, bố nó hình như tìm được bằng chứng gì rồi. Anh còn nhớ cái điện thoại của Đào Y Nặc hồi đó không? Nó hình như có cài đặt sao lưu trên đám mây, em cũng không biết trong đó có những gì."
Tôn Minh Hạo lại im lặng rất lâu: "Mày chắc không? Mấy năm rồi, nếu nó tìm thấy thì chẳng phải đã tìm thấy từ lâu rồi sao?"
"Ai mà biết được chứ? Nhưng hồi đó em từng thấy nó làm. Hôm nay có người tìm đến em, em mới nhớ ra, liệu trong đó có thứ gì khác không?"
"Đệch, c/on m/ẹ mày, chuyện này sao không nói sớm? Còn để nó cài đặt cái đó?"
"Em... em đâu có biết, hơn nữa hồi đó em còn hỏi nó tài khoản với mật khẩu, em tưởng mình quản lý được nó rồi."
"Khốn kiếp!"
Có thể nghe ra lúc này Tôn Minh Hạo cũng bắt đầu nôn nóng: "Tài khoản mật khẩu đâu? Tao đăng nhập vào xem thử."
"Em ghi trong một cuốn sổ màu đỏ, chắc là lần trước để quên ở chỗ anh. Anh Hạo, anh qua đón em đi, em tìm ra rồi chúng ta cùng xem."
Lý Hiểu Văn lúc đầu giọng còn nức nở, sau đó diễn xuất càng lúc càng chân thực, đến mức chính tôi nghe cũng cảm thấy như chuyện đó có thật vậy. Cuối cùng, Tôn Minh Hạo cũng đồng ý: "Được rồi, thế mày đợi đấy. Mày đang ở đâu? Chỗ cũ à?"
"Không, em không ở chỗ cũ, em đang... đang ở một nhà nghỉ nhỏ phía Tây ngoại ô. Em vừa cãi nhau với người ta nên tạm trốn ở đây."
Lý Hiểu Văn đọc ra một địa chỉ tôi đã chuẩn bị sẵn, đó là một nhà nghỉ giá rẻ gần ngoại ô, môi trường xung quanh phức tạp, ít người qua lại, rất thích hợp để ra tay.
"Đệch, mày đúng là biết gây chuyện. Gửi địa chỉ cho tao. Tao cảnh cáo mày, đừng có giở trò, nếu dám lừa tao, mày biết hậu quả rồi đấy." Tôn Minh Hạo hung hãn đe dọa.
"Không dám, không dám đâu anh Hạo, anh mau đến đi, em đợi anh." Sau khi cúp máy, Lý Hiểu Văn như người rút cạn sức lực, dựa vào ghế, mồ hôi đầm đìa.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook