Ta trọng sinh rồi, trọng sinh vào năm ngày trước khi nhà ta bị tịch biên tài sản.
Kiếp trước mẫu thân sớm đã biết tin, ép Tạ Xuân cưới ta, bà ấy lại cùng phụ thân l/ưu v/ong m/ất m/ạng.
Không lâu sau khi kết hôn, Tạ Xuân lại bỏ mặc ta, khiến ta phải sống ở quê nhà trong tâm trạng u sầu cả đời.
Kiếp này, ta sẽ không tìm ki/ếm sự báo đáp lòng tốt nữa, từ chối kết hôn với Tạ Xuân.
Không muốn, nhưng mắt hắn lại đỏ cả lên.
1
Khoảnh khắc mở mắt nhìn thấy mẫu thân, ta ngỡ mọi chuyện cứ như mới ngày hôm qua vậy.
Mẫu thân vẻ mặt buồn bã, chiếc khăn che mặt gần như vón thành cục trên tay.
Cuối cùng, bà ấy dường như đã ra quyết định, ngh/iến răng ngh/iến lợi nói: “Ngưng Nhi, vậy thì chọn Tạ Xuân đi.”
Tạ Xuân?
Đã rất lâu không nghe thấy tên thật của hắn, ta cảm thấy có chút bần thần luôn rồi.
“Đứa trẻ đó lúc ở dưới quê đã cùng con chơi đùa, cũng coi như hai đứa nhỏ vô tư có giao tình, con gả qua đó, ta nghĩ chàng ta sẽ không khi dễ, gh/ét b/ỏ con đâu.”
Không đợi ta trả lời, mẫu thân liền kéo tay ta vỗ nhẹ lên, cũng coi như thở dài được một hơi thế nhưng mắt lại đỏ bừng lên.
Giọng bà ấy nghẹn ngào nức nở: “Ngưng Nhi, sau này mẫu thân không thể ở bên cạnh con nữa, con không được tùy tiện thế nữa đâu nhé.”
“Gả cho người ta rồi, thì phải dưỡng phu dạy tử. Đứa trẻ Tạ Xuân là người biết tiến lên, nếu thi đỗ thành danh, sau này con sẽ là phu nhân nhà quan, sẽ trải nghiệm nhiều hơn cả mẫu thân, nếu thi không đỗ thì làm tiên sinh dạy chữ, mẫu thân bù thêm cho con chút của hồi môn, cuộc sống cũng sẽ suôn sẻ hơn chút.”
Ta ngơ ngác nhìn bà ấy, tầm nhìn của ta dần mơ hồ đi.
Mẫu thân xoa đầu ta.
“Đứa trẻ ngốc, sao lại khóc chứ? Chỉ là xuất giá thôi mà, nhớ nhà thì cứ quay về, mẹ con chúng ta vẫn có thể gặp nhau mà.”
Gặp không được nữa.
Mẫu thân, không gặp được nữa.
Người sẽ bị b/ệnh nặng và ch*t trong cảnh l/ưu đ/ày, phụ thân đ/au lòng quá độ, cũng đi theo người luôn rồi.
Ta lắc đầu thật mạnh, nước mắt chảy dài trên má.
Kiếp trước, phụ mẫu ta sớm đã nhận được tin t/ịch b/iên gia sản l/ưu đ/ày, nhưng gia chủ gia muốn ta làm thiếp của Nhất Cổ Hi hầu gia, nên mẫu thân dỗ dành ta nhanh chóng gả cho Tạ Xuân.
Đợi đến khi ta biết được mọi chuyện thì họ đã ch*t trong cảnh l/ưu đ/ày.
Nước mắt trên khóe mắt bị lau đi, mẫu thân thở dài: “Được rồi, thời gian không còn nhiều nữa, mẫu thân phải đến Tạ gia một chuyến, hôn sự phải tổ chức trong hai ngày nay rồi.”
Ta kéo lấy bà ấy thật ch/ặt.
“Nương, đừng mà!”
Bà ấy sửng sốt một lúc, sau đó có chút t/ức gi/ận.
“Đứa trẻ này, mẫu thân đã nói với con bao nhiêu lần rồi, sao con lại nghe không lọt tai thế chứ? Con đồng ý gả cho lão đầu kia sao?”
Ta lắc đầu: “Nương, trong tim Tạ Xuân đã có người khác rồi.”
Lời nói của ta khiến mẫu thân choáng váng.
Bà ấy lẩm bẩm: “Không, không thể chứ? Cô nương nhà nào hả?”
“Cố Nhân Nhân!” Ta nói ra cái tên này một cách đầy khó khăn.
Mẫu thân ta vẫn còn đang suy nghĩ: “Họ Cố sao? Ở chỗ chúng ta có người nào họ Cố sao? Nhà nào chứ?”
“Nàng ta không phải người trong trấn của chúng ta, cũng không phải người trong huyện ở thành phủ, mà là người ở trên kinh thành. Nàng ta và Tạ Xuân đã có hôn ước từ nhỏ.” Ta vốn nghĩ rằng nhắc tới nàng ta, trong lòng ta sẽ cảm thấy ch/ua ch/át khó chịu, thế nhưng lại phát hiện, sau khi nói ra tên của nàng ta lại không ngờ rằng bình tĩnh tới thế.
Đúng vậy!
Đều đã ch*t một lần rồi, còn có gì mà không thể buông bỏ chứ?
Chẳng qua cũng chỉ là một người không yêu mình thôi mà!
Tạ Xuân và ta quen biết nhau ở quê.
Lúc đó, ta bảy tuổi cùng mâu thân ngồi xe ngựa về Trang Tử để trốn cái nóng mùa hè, Tạ Xuân khoảng 10 tuổi, ăn mặc rá/ch rưới, h/oảng s/ợ lao ra khỏi đường, không kịp tránh đi bị đụng trúng và hoàn toàn ngất đi.
Chúng ta vội vàng đưa hắn về Trang Tử, mời cả đại phu.
Sau này mới biết, Tạ Xuân là cháu trai của Tạ Tú Tài người trong thị trấn, mẫu thân chưa xuất giá đã mang th/ai hắn,, vì điều đó là xúc phạm đến truyền thống gia tộc nên Tạ gia đã bỏ họ lại dưới quê.
Lúc bảy tuổi, mẹ hắn qu/a đ/ời, Tạ gia ngừng cử người đến thăm hắn, Tạ Xuân sống cuộc sống bữa no bữa đói qua ba năm.
Khi tông phải xe ngựa nhà chúng ta, vì đói quá nên đã đi tr/ộm trái cây trên ruộng của một gia đình, bị truy đuổi suốt hai dặm.
Mẫu thân ta là một người tốt bụng, không chỉ mời đại phu mà còn sai hạ nhân tắm rửa cho Tạ Xuân, m/ua cho hắn hai bộ quần áo rồi giữ hắn ở lại Trang Tử dưỡng thương.
Lúc đó ta quả thực rất ngổ ngáo, trẻ con trong trang tử không dám chơi với ta, nên ta đi tìm Tạ Xuân, kéo theo thân thể chưa lành lặn của hắn trèo cây hái đào bắt ve về nhà. Thậm chí còn nghĩ đến chuyện xuống sông bắt trai sông, bị mẫu thân sai người đến kéo về.
Tạ Xuân nhận hết trách nhiệm, mẫu thân không trách ph/ạt ta, quả thực ta cũng thích hắn.
Chúng ta có mối qu/an h/ệ không tồi. Mẫu thân giữ hắn ở lại trang tử sinh sống, còn để hắn theo ta đến học chữ ở nhà một quý nhân ở gần phủ, nhưng lại không ngờ, Tạ Xuân lại rất thông minh, rất nhanh đã có được sự yêu thích của tiên sinh, hai năm sau hắn thành công qua kì thi nhi đoòng, sau đó thông qua cả kỳ thi ở huyện trong phủ thành, mười bốn tuổi đã trở thành tú tài.
Cũng là vì vậy, hắn được Tạ lão tú tài nhận về lại.
Trước khi rời đi, Tạ Xuân còn quỳ gối trước mặt phụ mẫu nhà ta, lạy ba lạy rất trọng.
Bình luận
Bình luận Facebook