Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Ngày ngày mộng hóa thành cá
- Chương 3
Trần Châu Ngọc, con gái Lại bộ Thượng thư, chính thê được Bùi Cầm cưới hỏi đàng hoàng.
Vì không thể sinh nở, nàng mới hạ giá gả cho Bùi Cầm, kẻ khi ấy chỉ là một vệ tướng quân.
Nay nàng gả vào đã một năm, đích tử tròn tuổi, Bùi Cầm cũng đã thăng tiến thành Đại tướng quân chiến công hiển hách, người người đều suýt xoa nàng số tốt.
Ta nhìn Bùi Cầm bằng ánh mắt rực lửa.
"Những lời từng hứa với ta, ngươi còn nhớ chăng?"
Nỗi th/ù, nỗi h/ận, nỗi đ/au của ta.
Nhưng Bùi Cầm chẳng nói lời nào.
Chợt, ta phun ra một ngụm m/áu tươi.
"Lâm nhi, đệ suy nghĩ quá nhiều rồi."
Bùi Cầm ôm ta về lại viện, nhẹ nhàng xoa ng/ực cho ta.
"Thế đạo gian nan nhường này, sao đệ không thể trốn tránh mà sống qua ngày? Cả đời ở bên ta, dưỡng cho thân thể khỏe mạnh rồi sinh thêm đứa trẻ nữa, đứa này để đệ tự mình nuôi dưỡng, ta sẽ không để hai cha con phải chia lìa."
Ta khẽ cười, trong đôi mắt đã lâu chẳng thấy ánh sáng bỗng lóe lên tia sắc lạnh.
"Bùi Cầm, lương tâm ngươi có bao giờ an yên chưa?"
"Người người nói người quan lộ hanh thông, hậu sinh khả úy, nào ai biết dưới chân ngươi, từng viên gạch tấc đất đều được đúc nên từ xươ/ng cốt, từ m/áu huyết của ta..."
"Ngươi giẫm lên mạng sống của ta mà leo lên cao, Bùi Cầm, ngươi quá tà/n nh/ẫn."
Ta gắng gượng chống thân mình, thoát khỏi vòng tay hắn, từng tiếng nói ra đều như m/áu lệ.
Bùi Cầm trước mặt ta, vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng đã chẳng còn là Bùi ca ca luôn kề cận, bảo vệ, trân trọng ta năm nào.
Ngày trước ta từng tự mãn, trời cao thu đi tất thảy, nhưng may thay vẫn còn Bùi Cầm bên cạnh.
Chỉ là mười năm trôi qua, bát canh ngọt ngày ấy đã dần biến thành chén th/uốc đ/ộc đ/au thấu tâm can.
Bùi Cầm thu tay lại, bình thản nhìn ta.
Nhìn những giọt lệ và nỗi đ/au đớn của ta.
"Lâm nhi, đây là do đệ c/ầu x/in ta."
"Ta đã thành toàn cho đệ rồi đấy thôi?"
Ta ngẩn người giây lát, nhắm nghiền đôi mắt, tự cười chính mình.
"Phải, hóa ra tất cả đều là ta tự gây nghiệt."
Ta gi/ật phăng miếng ngọc bội trên cổ, mạnh tay ném xuống đất.
Vỡ tan tành.
"Tạ Lâm!"
Bùi Cầm vùng đứng dậy, trừng mắt nhìn vật dưới đất với vẻ không thể tin nổi.
Chính ta cũng chẳng ngờ có ngày mình lại tự tay đ/ập vỡ nó. Ngày trước, chỉ vì sơ ý đá/nh rơi ở bãi săn, ta đã bất chấp hiểm nguy, đi tìm xuyên đêm.
Khi ấy Bùi Cầm còn m/ắng ta dữ dội.
"Nguy hiểm đến thế! Ngộ nhỡ có chuyện gì thì làm sao? Chỉ là một miếng ngọc bội, sao có thể sánh bằng tính mạng của đệ?"
Khi đó ta còn ngây thơ đơn thuần, nắm ch/ặt miếng ngọc vừa tìm lại được như nắm giữ cả thế gian, toàn thân lấm lem bụi đất mà vẫn nhìn Bùi Cầm cười.
"Là chàng tặng cho ta mà, tất nhiên là rất quan trọng rồi."
Hóa ra, miếng ngọc bội này cũng chẳng quan trọng đến thế, là do ta ng/u ngốc tự cho là thật.
Bùi Cầm thực sự nổi gi/ận, hắn siết ch/ặt nắm tay.
"Tạ Lâm, đệ vẫn còn giữ cái thói kiêu ngạo của tiểu hầu gia không buông được sao? Vậy ta nói cho đệ biết, bây giờ đệ chính là nam thiếp của Bùi Cầm ta! Là kẻ bị thế nhân chê cười!"
"Đệ muốn ta đi nói cho cả kinh thành biết, vị tiểu hầu gia mà họ từng kính ngưỡng nay đang phục vụ dưới thân ta, lại còn sinh hạ cho ta một đứa con sao?!"
Bùi Cầm siết ch/ặt cổ tay ta, giọng điệu âm u.
"Ta có thể giấu ngươi mười năm, cũng có thể giấu ngươi cả đời."
"Thế gian này sẽ không còn Tạ Lâm, chỉ có nam thiếp Lâm nhi của ta mà thôi."
Lâm nhi, Lâm nhi...
Thuở nào, mẹ yêu nhất cái tên này của ta, thường xoa đầu ta, còn ca ca cũng luôn gọi Lâm nhi, bảo ta đừng làm nũng mà hãy đi học cùng huynh ấy. Những tiếng gọi đong đầy yêu thương ấy, nay lại trở thành tên của nam thiếp bị vạn người phỉ nhổ.
Ta gắng gượng nở một nụ cười, giây tiếp theo m/áu tươi phun trào, nhuộm ướt chiếc áo trắng trên thân.
"Lâm nhi!"
Bùi Cầm đỡ lấy ta, nâng niu khuôn mặt ta, lạnh lẽo vô cùng.
Bàn tay hắn đang khẽ run.
Giọng hắn nghe chẳng còn chút dịu dàng như xưa, lạnh lùng đến đ/áng s/ợ, ra lệnh cho thuộc hạ đi mời thái y.
"Tướng quân, e là không ổn. Hay là để thuộc hạ đi tìm đại phu lang trung?"
Một nam thiếp không danh phận như ta sao dám kinh động đến thái y chứ.
Bùi Cầm gi/ận dữ.
"Đừng nói nhảm, ta đường đường là Đại tướng quân mà không mời nổi một thái y sao? Chậm trễ việc trị liệu, ta sẽ bắt ngươi trả giá!"
Thuộc hạ không dám hỏi thêm, vội vàng lui xuống.
Bùi Cầm ôm ch/ặt lấy ta, ấn vào lòng ng/ực hắn, qua hồi lâu, thấp giọng thì thầm một câu.
"Bùi ca ca ở đây rồi."
Bùi ca ca...
Thời nào rồi chứ.
Thuở nhỏ ta vẫn thường gọi hắn như vậy, hắn luôn đỏ mặt mà chẳng mấy khi đáp lời.
Chỉ khi ta ốm đ/au, vì dỗ dành ta uống th/uốc nghỉ ngơi, hắn mới tự xưng như thế.
Ta nghe xong chỉ thấy mình hời lớn, dù th/uốc có đắng cay khó nuốt đến đâu cũng đều uống cạn.
Ta khẽ cười, nhìn hắn.
"Ngươi còn diễn kịch làm gì?"
"Nơi này đâu còn người ngoài, ta còn gì đáng để ngươi lừa gạt nữa?"
Một thân một mình, ngay cả trái tim cũng đã nát tan.
Bùi Cầm khựng lại.
Sau đó tự nhiên lấy ống tay áo lau đi vệt m/áu bên môi ta, như thể chưa từng nghe thấy những lời vừa rồi.
"Được rồi. Lau sạch rồi, không bẩn nữa, chẳng phải đệ thích sạch sẽ nhất sao?"
Chương 9
Chương 10
Chương 2
Chương 10
Chương 7
Chương 06
Chương 18
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook