Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- THIÊU ĐỐT PHẬT CỐT
- Chương 11: HẾT
Không, mẫu thân từng nói, những đống xươ/ng trắng chất cao như núi ở Hợp Hoan Tông kia đều là đồng bào của Người. Người đã hại bọn họ. Cái Ngự Nữ Tông đã bị diệt môn từ lâu, không còn ai nhớ đến ấy.
Hắn phải làm sao đây? Bình phản? Khó khăn lắm mới trốn thoát được, hắn không muốn.
Thiếu niên ngước nhìn vị Phật t.ử trước mặt. Người không nhiễm bụi trần, nhưng lại đứng giữa khổ nạn để thương xót hắn. Một người như vậy, nếu như hắn cầu c/ứu, chắc chắn Người sẽ ra tay giúp đỡ phải không? Thế nhưng Hợp Hoan Tông quá bẩn thỉu, bẩn đến mức chỉ cần bước chân vào cửa thôi cũng đã là s/ỉ nh/ục Người rồi.
Thiếu niên nói với Thánh tăng: "Chúng ta sẽ còn gặp lại."
Thế là sau đó, tất cả những cơn á/c mộng ập đến, hắn đều c.ắ.n răng chịu đựng.
"Huyền Độ, chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
25.
Ta bị lòng thành kính của thiếu niên làm cho chấn động đến mức không thở nổi. Trong đầu chợt vang lên cuộc trò chuyện với Ân sư trước cổng chùa thuở chưa nhập thế.
"Phật vốn vô tình, thế nào là từ bi?"
"A Di Đà Phật, độ tận chúng sinh, phương chứng Bồ Đề."
Vạn Vô Cữu đối với ta mà nói, chẳng qua chỉ như một hạt cát hạt sỏi, vậy mà hạt sỏi ấy rơi xuống biển lại dấy lên sóng dữ. Đây chính là kiếp nạn của ta.
Ta tìm khăn lụa lau người cho hắn. Cổ tay bỗng chốc bị nắm ch/ặt, ta ngước mắt, đ.â.m sầm vào đôi đồng t.ử đang nồng đậm d.ụ.c vọng kia. Có lẽ thấy ta hiếm khi lộ vẻ hoảng hốt, Vạn Vô Cữu dùng lực kéo mạnh một cái, kéo ta vào lòng hắn. Cằm hắn tựa lên hõm vai ta, khẽ cười trêu chọc: "Phật tử, hay là liệt d.ư.ợ.c trong người vẫn chưa thanh tẩy hết nên định thừa nước đục thả câu... Vạn mỗ nào dám làm hỏng giới luật của Người?"
Ta mặc cho hắn chạm vào, bình thản nói: "Vạn công tử, cơ thể của ngươi nên tìm một Đạo lữ để thư thái."
Vạn Vô Cữu khẽ chau mày, cố gắng chống đỡ chút tinh lực đang tan rã, cố ý để vạt áo trước n.g.ự.c mở rộng phân nửa, "Chi bằng c/ầu x/in Phật t.ử từ bi thương xót, Người đến độ ta được không?"
Ta nhìn thẳng vào mày mắt mang chút tự giễu của hắn, rũ mắt mân mê tràng hạt.
"Đùa ngươi thôi, vô vị." Vạn Vô Cữu quấn chăn quay sang phía khác, đưa lưng về phía ta.
Ta chậm rãi nói: "Ân sư từng tính ta có một kiếp nạn, có thủy có chung, ta cũng cần phải hoàn thành nhân quả của mình."
Rất lâu sau, trong phòng mới vang lên giọng nói trầm thấp của Vạn Vô Cữu: "Yên tâm đi Thánh tăng, kiếp nạn của Người không khó vượt qua đâu."
"Khó đấy." Ta cười khổ, "E là cần phải phá giới."
"Phá giới?" Vạn Vô Cữu đột ngột nghiêm túc, ngồi bật dậy trên giường, túm lấy cổ tay ta. Một hồi lâu sau, hắn lo lắng gấp gáp hỏi: "Mạch tượng bình ổn, đ/ộc tố đã được thanh trừ hoàn toàn, Thánh tăng Người còn chỗ nào không khỏe sao?"
Tấm chăn đắp trên người hắn cùng với lớp y phục lỏng lẻo trượt khỏi bả vai. Ta cụp mắt, quấn tràng hạt lên cổ tay, rồi đưa tay cởi bỏ tố bào trên người, "Vạn công tử, ngươi c/ứu bần tăng lúc nguy nan, bần tăng cũng muốn độ ngươi."
26.
Độ người quả thực không dễ. Đặc biệt là độ một kẻ từ nhỏ đã sống trong Hợp Hoan Tông, lấy mị d.ư.ợ.c làm thức ăn như hắn.
Ngày thứ ba, ta trở về phòng mình sám hối. Tự biết phá giới tội nghiệt sâu nặng, tâm niệm dừng lại, ta bắt đầu tu bế khẩu thiền. Chẳng được hai ngày, Vạn Vô Cữu đã tìm tới cửa.
Hắn vận một thân y phục mỏng manh, dáng vẻ nửa mị nửa quyến rũ: "Thánh tăng, người ta nói c/ứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp Phù Đồ, Người lấy thân c/ứu giúp thì sao có thể coi là phá giới được chứ?"
Ngày hôm đó quả thực... Ta tuy trấn áp được tà hỏa trong người Vạn Vô Cữu, nhưng kinh mạch bị phá vỡ chỉ là chuyện sớm muộn, hắn không còn nhiều thời gian nữa. Vì hắn đã xả thân c/ứu ta, nên ta... Dù biết có nhiều cách khác, ta vẫn thiên vị cho tư tâm của chính mình. Đúng là tội nghiệt.
"Huyền Độ, ta có chuyện muốn nói cho huynh biết, trên đường Lăng Hồng bị chùa An Phật đưa đi, ta đã rút sợi Tình Dẫn Ti trên người hắn ra. Hắn vậy mà vẫn còn ảo tưởng dùng tà thuật, kết quả bị phương trượng chùa An Phật hành hình tại chỗ."
Nghe đến chùa An Phật, ta càng thêm hổ thẹn và x/ấu hổ. Vạn Vô Cữu mỉm cười, ánh mắt càng thêm mê hoặc: "Thánh tăng, tràng hạt này của huynh mà còn mân mê tiếp nữa, e là sắp bốc hỏa tới nơi rồi."
Ta chắp tay trước ng/ực, rốt cuộc cũng mở lời: "Bần tăng không chịu nổi sự giày vò của Vạn công tử."
"Vậy sao?" Hắn bỗng nhiên dùng lực đẩy ta ngã xuống bồ đoàn.
Ta căng cứng người, nạt khẽ: "Thanh thiên bạch nhật, sao có thể hành chuyện d/âm ô!"
"Phật gia có câu nói rất hay, c/ứu người thì c/ứu cho trót, tiễn Phật tiễn đến Tây phương, tà hỏa trong người ta vẫn cần thuần linh Thánh thể, Thánh tăng c/ứu ta với."
"Nói bậy bạ, tà hỏa sớm đã từ ngày hôm đó..." Chữ "giải" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, một mảnh mềm mại đã dán ch/ặt lên môi ta.
"Thánh tăng, cầu huynh độ ta."
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ cổ đại khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
TA THAY HOÀNG TỶ ĐI HÒA THÂN
Thay tỷ tỷ đi hòa thân, vậy mà lại bị phơi mình ngoài điện.
"Gửi nam nhân đến đây là có ý gì? Muốn s/ỉ nh/ục chúng ta sao?"
"Hay là trực tiếp đ.á.n.h sang đó luôn đi, trảm thủ lão Hồ ly kia, còn tên hoàng t.ử này thì đem đi tế cờ!"
Hoàng đế khuyên giải: "Hay là cứ xem thử thế nào, bàn chuyện bồi thường trước đã?"
Vân Cảnh mỉa mai: "Xem cái gì mà xem, nhi thần đâu có sở thích đoạn tụ."
Vân Trần kh/inh khỉnh: "Không cần thiết, cứ tống hắn vào phủ chất t.ử đi."
Ta lẳng lặng nghe hết thảy, cho đến khi có chỉ tuyên vào điện tham bái.
Lúc ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải hai gương mặt tuấn tú đang ngẩn ngơ trong tích tắc.
Phản ứng lại sau đó, Vân Trần giành trước một bước: "Phụ hoàng, nhi thần nguyện vì sự ổn định của hai nước mà thành thân."
Vân Cảnh không chịu kém cạnh: "Nhi thần cưới! Nhi thần cưới! Nhi thần cưới!"
Hoàng đế: "..."
Các ngươi tỉnh táo lại đi, đây là nam nhân đấy!
Chương 1:
1.
Đánh trận thua rồi, mấy vị tỷ tỷ lại chẳng ai chịu đi hòa thân.
Đặc biệt là Thất tỷ sau khi nghe chuyện thì lập tức bày tỏ sự bất mãn: "Đều là con của Phụ hoàng, đều hưởng thụ sự phụng dưỡng của vạn dân, cớ sao cứ nhất thiết phải gửi công chúa đi?"
"Gửi hoàng t.ử không được sao?"
"Phụ hoàng, Người không thể thiên vị như thế!"
Phụ hoàng vuốt râu, sâu sắc thấy cũng có lý, thế là hoàng t.ử cũng phải cùng công chúa tham gia rút thăm.
Vận khí của ta tệ nhất, rút trúng rồi...
Thế là bị đóng gói lên kiệu ngay lập tức.
Lúc này, ta đang đứng chờ ngoài điện Vân Triều nghe tuyên gọi.
Đột nhiên có giọng nói đanh thép vang lên đầy vẻ khước từ: "Hoàng đế Hạ triều có bệ/nh à? Hòa thân mà lại gửi đến một nam nhân?"
"Thế này là có ý gì? S/ỉ nh/ục chúng ta sao?"
Ngay sau đó là một giọng nói thanh thoát trêu chọc: "Chắc họ nghĩ huynh có sở thích đoạn tụ cũng nên."
Nghe lời đổ thêm dầu vào lửa này, giọng nói ban nãy càng thêm kích động: "Kh/inh người quá đáng! Chi bằng chúng ta trực tiếp đ.á.n.h tới Hạ triều, trảm thủ lão Hoàng đế kia cho xong. Còn tên hoàng t.ử được gửi đến này, g.i.ế.c đi tế cờ!"
Ta đứng ngoài điện, nghe rõ mồn một không sót chữ nào.
Trước khi đến đây, ta cũng đã dự tính đến kết quả x/ấu nhất. Cùng lắm thì đi làm chất tử. Ai ngờ bọn họ vừa lên tiếng đã muốn c.h.é.m người, ai không biết còn tưởng nói trúng tim đen nên mới thẹn quá hóa gi/ận đấy.
Tuy nhiên, hai người trong điện sột soạt một hồi, dường như đang lôi bản đồ ra nghiên c/ứu.
Lúc này, Hoàng thượng lên tiếng. Trong giọng nói dường như mang theo sự bất lực đối với lũ con hiếu chiến: "Hay là cứ gặp người đã?"
"Vạn nhất có chuyện gì cần thông báo thì sao? Dù gì cũng phải bàn chuyện bồi thường chứ."
Nghe vậy, hai vị hoàng t.ử đều trưng ra bộ mặt chẳng hề quan tâm.
Nhị hoàng t.ử Vân Cảnh mỉa mai trước nhất: "Xem cái gì mà xem? Hoàng t.ử với công chúa Hạ triều chẳng mấy ai bình thường cả!"
"Vả lại, nhi thần đâu có sở thích đoạn tụ. Có gì mà nhìn."
Đại hoàng t.ử Vân Trần cũng kh/inh khỉnh không kém: "Không cần xem, trực tiếp tống vào phủ chất tử*." (Phủ con tin).
2.
Hoàng đế cạn lời. Nói thế nào thì cũng chỉ muốn đ.á.n.h trận thôi sao?
Cứ nghĩ đến đây là Hoàng đế lại đ/au đầu: "Nhất định phải đ.á.n.h sao? Hạ triều rốt cuộc có ai ở đó chứ?"
Nào ngờ hai kẻ trên đại điện đều chẳng chút lay chuyển. Đã vậy còn cố ý chọc tức lão phụ thân mình: "Hòa thân thì nhi thần không gánh đâu, hay là Phụ hoàng gánh đi?"
"Nhi thần không có hứng thú với nữ nhân, nhi thần thích nam nhân." Lời này vừa thốt ra, cả đại điện đều im phăng phắc.
Tất cả đều đổ dồn ánh mắt vào gương mặt tuấn tú đầy vẻ đạm mạc của Vân Trần. Hắn dường như chẳng hề thấy mình vừa nói ra một câu kinh thiên động địa đến nhường nào, lại thong dong bổ sung một câu: "Ồ, cũng không hẳn là thích nam nhân, chỉ là người nhi thần thích vừa hay lại là nam nhân thôi."
Đại điện lại rơi vào thinh lặng. Cho đến khi Vân Đế tức gi/ận quát lớn một tiếng: "Láo xược! Trẫm mặc kệ các con thích ai, nhất định phải hòa thân!"
Chưa đợi ai kịp từ chối, Vân Đế lại nói: "Trận chiến này đ.á.n.h suốt ba năm, hao người tốn của, bách tính lầm than cơ khổ. Chúng ta không thể đ.á.n.h tiếp nữa."
"Dù Hạ triều phái một vị hoàng t.ử đến đây là có ý gì, chúng ta vẫn phải bàn bạc t.ử tế."
"Quan trọng nhất là lão Hồ ly Hạ triều kia nói rằng, khoản tiền bồi thường chính là của hồi môn đi kèm. Không hòa thân đồng nghĩa với việc chúng ta trắng tay từ bỏ số tiền bạc đó." Câu này vừa dứt, cả điện đồng loạt im lặng.
Còn ta đứng đợi ngoài điện, cảm thấy sau gáy có chút lạnh lẽo. Sợ rằng bọn họ lại sực nhớ ra chuyện đem đầu ta đi tế cờ. Ta đưa mắt nhìn quanh quất. Chạm phải đôi mắt cười híp mí của đại thái giám. Mà đại đ/ao bên hông Ngự Lâm Quân thì dường như đang khao khát khó nhịn.
Ta lập tức thu mình ngoan ngoãn.
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 30: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook