Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vẫn ôm một tia hy vọng mong manh:
“Vậy… còn cách giải quyết nào không ạ?”
Hy vọng trong lòng tôi bị lời bác sĩ dập tắt ngay lập tức:
“Không có. Chỉ có thể dựa vào bản thân cậu, từ từ cai nghiện thôi.”
Vì thiếu kinh nghiệm lâm sàng, nên không ai dám đảm bảo việc cai nghiện có thành công hay không.
Chỉ còn cách… đ/á/nh cược một phen.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Lục Hành đột ngột mở miệng:
“Cậu ấy có thể bị đ/á/nh dấu không?”
Tôi: “!!”
Đại ca, cậu đang nói tiếng người đấy à?!
Tôi là beta đó, sao có thể bị đ/á/nh dấu được ?!
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta. Ở trong trường, cậu ta cũng từng hỏi câu y như vậy, bây giờ lại tiếp tục x/á/c nhận.
Sao cậu ta chấp niệm với vấn đề này vậy nhỉ?
Chẳng lẽ cậu ta nghĩ tôi là… dị loại?
“Về mặt lý thuyết thì có thể.”
Bác sĩ nói “Chỉ là thời gian đ/á/nh dấu không dài như omega.”
“Được, cảm ơn.”
Lục Hành khẽ nhướn mi, trông có vẻ tâm trạng rất tốt:
“Về trường chứ?”
Tôi ủ rũ cúi đầu:
“Về thôi.”
7
Vừa bước vào ký túc xá, Lục Hành đã tháo vòng ức chế, không hề keo kiệt mà phóng thích pheromone.
Căn phòng tựa như được trồng kín lá bạc hà.
Quyết tâm cai nghiện vừa dựng lên trong tôi sụp đổ ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi đó.
Thơm quá.
Nghiện thật rồi.
Tôi lén quay đầu, mang theo chút dò xét nhìn cậu ta.
Người này… không phải là dùng chất gây nghiện kiểu mới chế ra đấy chứ?
Có lẽ ánh nhìn của tôi quá lộ liễu, Lục Hành lại quay đầu, chạm thẳng vào ánh mắt tôi, còn ân cần hỏi:
“Chưa đủ à?”
Cùng lúc đó, nồng độ pheromone lại tăng gấp đôi.
“Ưm… ha…”
Bị đ/á/nh úp bất ngờ, tôi kêu lên một tiếng kĩ quái, xen lẫn cảm giác khoan khoái.
Tôi h/ận không thể chui đầu vào ng/ực mình làm chim cút, trong lòng hối h/ận đến ch*t — sao lại phát ra cái âm thanh như thế chứ!
“Nghe hay mà.”
Tôi “vút” một cái ngẩng đầu lên, trên đầu chậm rãi hiện ra:
“?”
Đừng có thế chứ.
Dù tự nhận mình là thẳng nam, nhưng tôi cũng là dân mê cái đẹp. Vốn đã khó chống lại sức hút từ nhan sắc của Lục Hành.
Chỉ cần cậu ta quạt đuôi công với tôi thêm một chút…
Thì chuyện tôi thích cậu ta chỉ là sớm hay muộn.
Từ đó trở đi, tôi cảnh giác cực độ, sợ cậu ta sẽ bẻ cong tôi. So với tôi luôn suy nghĩ lung tung, Lục Hành lại thả lỏng và nhàn nhã đến lạ.
“Hôm nay tôi rảnh, đi ăn cùng nhau nhé.”
Tôi đáp một tiếng:
“Ừ.”
Sau khi đã nói rõ mọi chuyện, có một lần tôi cùng Tiểu Triệu ra ngoài ăn cơm.
Ban đầu… chẳng có phản ứng gì.
Chẳng lẽ bệ/nh khỏi rồi?
Đúng lúc tôi đang thầm mừng, trong cơ thể bỗng như có một ngọn lửa, không ngừng th/iêu đ/ốt mọi cơ quan bên trong.
“Cậu ra mồ hôi nhiều quá.”
Tiểu Triệu chu đáo đưa cho tôi giấy lau. Tôi nắm ch/ặt vạt áo, dốc hết sức lực để nhẫn nhịn.
Chỉ chưa đầy một phút, tôi đã chịu không nổi, lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Tôi dùng nước lạnh dội ướt quần áo và da thịt, nhưng hiệu quả gần như bằng không. Bất đắc dĩ, tôi bấm gọi cho Lục Hành.
Chuông vừa reo một tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy.
“Alô, Trác Du.”
“L–Lục Hành…”
Nghe thấy giọng cậu ta, tôi bỗng thấy tủi thân, không kìm được mà than thở:
“Tôi lên cơn rồi… cậu có tiện qua đây không?”
Tay tôi r/un r/ẩy gửi định vị xong, giọng Lục Hành trầm xuống, khàn khàn:
“Tôi ở gần đây. Đợi tôi mười phút.”
“Ừ.”
Chương 14
Chương 17
Chương 13
Chương 14
Chương 13
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook