Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TỌA KỴ CỦA TIÊN NHÂN
- Chapter 10
23.
Mười năm sau, lại một lần nữa Đại hội Tiên môn được tổ chức.
Sáu đại tông, tám đại môn trên khắp thiên hạ tề tựu tại Phiêu Miễu Tông, cùng nhau bàn bạc cách đối phó với M/a giáo đang trỗi dậy.
Lăng Vân đã lên làm Tông chủ Phiêu Miễu Tông, hắn thản nhiên ngồi trên ghế chủ tọa, liếc nhìn mọi người một lượt, cười đắc ý: "Chỉ là M/a giáo cỏn con, chư vị không cần phải lo lắng như vậy."
Tông chủ Vạn Ki/ếm Tông cau mày không đồng tình: "M/a giáo vốn không thể trở thành mối đe dọa, nhưng nghe nói mấy năm trước họ có một thiên tài xuất chúng tên là Chu Phù Dung. Một đêm tiến vào Trúc Cơ, một năm Kết Đan, bây giờ..."
"Thôi thôi thôi!" Trình Quân không kiên nhẫn ngắt lời hắn: "Ngươi nói một năm phi thăng luôn cho rồi! Ch/ém gió cũng phải có chừng mực. Nếu họ lợi hại như vậy, chúng ta còn đ/á/nh làm gì nữa? Ta rửa tay gác ki/ếm, nhường chức cho Chu Phù Dung làm tiểu đệ đi."
"Đúng vậy, Vạn Tông chủ, hà tất phải tâng bốc người khác, tự diệt uy phong của mình?"
Lại có một ông lão râu dài, phong thái tiên phong đạo cốt chen lời: "Ta thì không sợ Chu Phù Dung, một nữ nhân, dù thiên phú có xuất chúng đến đâu thì cũng có giới hạn. Chỉ là dạo gần đây dân gian lan truyền tin đồn về chuyện Linh thú... khiến số đệ tử nữ đăng ký vào Phong Thanh Môn năm nay ít hơn năm ngoái đến hai phần! Đây mới là chuyện quan trọng nhất!"
Vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đều có chút không tự nhiên, bầu không khí hiếm hoi im lặng.
Trình Quân cười xòa hòa giải: "Chuyện này có gì khó đâu, Phong Môn chủ, ta hiến cho ngươi một kế. Ngươi chỉ cần ra lệnh, đo tiên cốt miễn phí cho nữ tử, chỉ cần có đạo tiên chỉ này, bảo đảm dân chúng thiên hạ sẽ ùn ùn kéo đến. Đừng nói hai phần, năm sau số nữ tu nhận được ít nhất cũng tăng gấp đôi."
Phong Thanh Môn chủ cau mày: "Đây chẳng phải là lạy ông ta ở bụi này sao?"
Trình Quân: "Ha, thì sao chứ? Đo tiên cốt miễn phí, chỉ cần được chọn, mỗi tháng sẽ được năm, mười lượng bạc. Buôn b/án không vốn, ai mà không muốn làm? Phàm nhân thật ra không ng/u, họ biết rõ lắm. Nhưng có mấy ai thực sự thương con gái?"
"Huống chi, dù có gặp phải người thực sự thương con gái, giế* đi là xong. Ta nhớ mười năm trước, có một bà lão vì tìm con gái mà xông vào tông môn chúng ta. Hừm, nữ tu đó tên gì nhỉ? Đại sư huynh, chính là người biến thành Bạch Lộc đó."
24.
"Thẩm Vân Thanh..."
"Con bé tên là Thẩm Vân Thanh, các ngươi không nên quên tên con bé." Ta khoác trên mình chiếc áo bào trắng, tay xách một chuỗi đầu người lớn bước vào đại điện, ném đống đầu người đó dưới chân Trình Quân.
Cùng lúc ta bước qua ngưỡng cửa, có mấy giọng nói từ xa vọng vào.
"Bẩm! Tông chủ... Thánh nữ M/a giáo đã xông vào rồi!"
Lão Hàn ở bên cạnh cười ha hả: "Truyền tin muộn rồi, Tông chủ các ngươi tự lo đi!"
"M/a giáo?"
Mọi người kinh sợ, tranh nhau đứng dậy, vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm vào ta.
"Ngươi là Chu Phù Dung?"
"Đúng, ta là Chu Phù Dung, là mẹ của Thẩm Vân Thanh. Thẩm Vân Thanh là con gái ta." Ta giơ cao thanh ki/ếm đỏ như m á u trong tay, mũi ki/ếm chỉ thẳng vào Lăng Vân: "Ta đến để đòi lại công bằng cho con bé."
"Hừ! M/a giáo các ngươi giế* người vô số, sao xứng đáng nhắc đến hai chữ 'công bằng'?" Lăng Vân vỗ mạnh vào tay vịn đứng dậy, rút ki/ếm ra khỏi vỏ, trực tiếp tấn công ta.
Rồi...
Không có "rồi" nữa. Nguyên Anh đối đầu với Hóa Thần kỳ, cũng giống như con kiến đối mặt với chân voi.
Mũi ki/ếm của Lăng Vân còn chưa đến gần ta, đã bị ki/ếm khí của ta làm chấn động bay ra xa, trường ki/ếm tuột khỏi tay, giáp mềm trên n.g.ự.c cũng vỡ nát gần hết.
Lăng Vân bất tỉnh, ngã xuống đất. Cả đại điện im lặng như tờ.
Vẻ mặt mọi người đều kinh hãi tột độ. Một lúc lâu sau, Phong Thanh Môn chủ kinh ngạc hét lên: "Hóa Thần kỳ!"
Thấy tình hình không ổn, Trình Quân xoay người định bỏ chạy. Huyết ki/ếm của ta bay ra, trực tiếp chặ* đ ứ t đôi chân của hắn.
Hai bắp chân vẫn còn đứng trên đất, còn cơ thể hắn thì đã lao ra xa.
"Aaaaa!" Trình Quân ngã xuống đất, đ/au đớn lăn lộn.
25.
Những người ở các tông môn khác sợ hãi, lùi lại phía sau. Tông chủ Vạn Ki/ếm Tông vội vàng lên tiếng: "Đây là chuyện của M/a giáo các ngươi và Phiêu Miễu Tông, rõ ràng là hai chuyện khác nhau. Vạn Ki/ếm Tông chúng ta không hề đắc tội với các ngươi!"
Ta quay đầu nhìn hắn, chỉ vào lá cờ lớn trước cửa đang bay phấp phới trong gió: "Không phải muốn 'tru diệt M/a giáo, phò trợ Thiên đạo' sao? Không giế* nữa à?
"Sao hả, đ/á/nh được thì 'phò trợ Thiên đạo', đ/á/nh không lại thì 'không liên quan đến ta'? Đây là phong cách của danh môn chính phái các ngươi sao?"
Mọi người im lặng. Một lát sau, Tông chủ Phong Thanh Môn cắn răng: "Hóa Thần kỳ có lợi hại đến đâu, ả ta cũng chỉ có một mình. Chúng ta có đông người như vậy. Lăng Vân, khởi động hộ sơn đại trận, liều với ả ta!"
Ta lại đổi giọng: "Tuy các ngươi ti tiện vô sỉ, nhưng mục đích của ta hôm nay là Phiêu Miễu Tông, cũng không cần phải liều sống chế* với các ngươi."
Tông chủ Phong Thanh Môn sững sờ. Tông chủ Vạn Ki/ếm Tông vội vàng kéo tay áo hắn, ra hiệu bằng mắt: "Mặc kệ đi."
Ta hừ lạnh một tiếng, xách ki/ếm, từng bước từng bước đi về phía Lăng Vân.
Lăng Vân chống tay xuống đất, chật vật lùi lại phía sau: "Ả yêu nữ nhà ngươi..."
Ta giơ năm ngón tay lên không trung vồ một cái, một ảo ảnh lóe lên, toàn bộ lưỡi của Lăng Vân bị rút ra từ gốc.
"Aaaaa!" Hắn đ/au đớn ôm miệng, m á u tươi từ kẽ ngón tay chảy ra, làm vấy bẩn chiếc áo bào trắng.
"Ta không thích nghe ngươi nói những lời đạo mạo đó, thật gh/ê t/ởm." Ta lấy ra một nắm trứng côn trùng từ trong túi càn khôn, nhét vào miệng Lăng Vân: "Đây là trứng của Hỏa Đường Lang ở M/a uyên. Chúng sẽ làm tổ trong bụng ngươi, khiến ngươi đ/au đớn ròng rã bảy bảy bốn mươi chín ngày mới chế*. Ta có nhân từ hơn ngươi nhiều không?"
Lão Hàn cũng nhét một nắm cho Trình Quân, rồi nhấc cả hai người lên tay: "Mang về chơi à? Đi thôi?"
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 14
Chương 6
Chương 6
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook