Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đêm đó, sau khi ném chiếc đinh ba ra ngoài, tôi và Thu Sinh ngồi phệt xuống bãi cỏ nghỉ mệt. Dưới ánh trăng tỏ, trong mắt anh lấp lánh ý cười, anh cất tiếng hỏi tôi định điền nguyện vọng vào ngành nào. Nghe tôi bảo chọn theo ngành văn học, nét mặt Thu Sinh thoáng qua một tia hụt hẫng. Tôi biết rõ, ước mơ cả đời của anh ấy là được trở thành một người cảnh sát.
Thật ra Thu Sinh thông minh hơn tôi rất nhiều. Lần nào thi, anh cũng nghiễm nhiên giành vị trí đứng đầu. Anh ấy là người khao khát được học cấp ba, được bước chân vào cánh cổng đại học hơn bất kỳ ai trong chúng tôi. Thu Sinh hệt như một chú bướm tuyệt đẹp nhưng lại bị giam cầm trong tấm lưới á/c đ/ộc do chính ông nội tôi giăng ra. Tôi tin chắc rằng nếu có cơ hội học lên cấp ba, anh ấy nhất định sẽ trở thành một cảnh sát xuất chúng. Đáng tiếc, anh đã vùi ch/ôn toàn bộ thanh xuân của mình tại thôn làng hẻo lánh này mãi mãi.
Tán gẫu được một lúc, chúng tôi đứng dậy định đi nhặt đinh ba rồi về nhà. Tôi vừa vạch bụi lau sậy ra, đ/ập thẳng vào mắt là cảnh tượng Hổ Tử nằm trên vũng m/áu đỏ au, cổ bị chiếc đinh ba đ/âm xuyên qua.
Cảnh tượng đẫm m/áu trước mắt khiến cả người tôi run lên bần bật, phản ứng đầu tiên là muốn quay đầu bỏ chạy. Nhưng đúng lúc này... Hổ Tử đột nhiên mở mắt.
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook