Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tốc độ đạt mốc 80 km/h.
Chiếc xe đen vẫn lù lù ngay phía trước, chẳng ai nhìn rõ nó xuất hiện từ lúc nào.
Bác tài xế từ từ đạp thêm ga.
90 km/h.
100 km/h.
110 km/h.
Tốc độ này có vẻ đã vượt qua chiếc xe đen kia, khoảng cách giữa chúng tôi và nó bắt đầu được thu hẹp lại.
“Tiếp theo làm gì đây? Tông nó? Hay vượt lên trước?” Bác tài xế đột nhiên hỏi.
Tôi còn chưa kịp thốt lên câu “cháu cũng không biết” thì chiếc xe đen đã bất ngờ tăng tốc, khoảng cách trong chớp mắt lại bị kéo giãn ra.
“He he, thú vị đấy.” Bác tài xế nở một nụ cười đầy phấn khích.
120 km/h.
130 km/h.
Thân xe bắt đầu phát ra những tiếng kêu lục cục lạ thường.
Đường hầm vốn không thẳng tắp hoàn toàn, mà có những đoạn uốn cong với biên độ rất nhỏ.
Khi tốc độ được đẩy lên cao, những khúc cua này bỗng chốc trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Chúng tôi lại bắt đầu bám sát chiếc xe đen.
Tôi suy tính một lúc:
“Đừng tông, nguy hiểm lắm, vượt lên trước đi chú. Hứa An, Thiên Thiên, hai người ngồi sau nhớ căng mắt ra nhìn cho kỹ nhé, lúc hai xe chạy song song, xem thử trong cửa sổ xe bên kia có thứ gì.”
“Rõ!”
Hai xe chỉ còn cách nhau chừng một trăm mét.
Bác tài xế chuyển làn, bắt đầu vượt lên.
Chiếc xe đen vẫn không có động tĩnh gì.
Sắp được rồi.
Đầu xe chúng tôi đã tiến sát đuôi chiếc xe đen.
Tôi đã lờ mờ nhìn thấy bóng đen bên trong chiếc xe đó.
Thực sự có người.
Đột nhiên xe chúng tôi bắt đầu giảm tốc.
Chiếc xe đen nhanh chóng vọt lên dẫn đầu, chỉ vài giây sau đã biến mất tăm ở cuối tầm nhìn.
Xe chúng tôi chạy chậm rề rề rồi tấp vào trạm dừng nghỉ, bác tài xế xuống xe ngó xuống gầm.
Bình xăng bị rò rỉ rồi.
“Xuống thôi, quay lại trạm dừng nghỉ trước đã rồi tính tiếp.”
Hứa An bất chợt lên tiếng:
“Bác tài, lúc nãy trước khi lên xe, lúc bác cất đồ ăn thức uống vào cốp, cháu nhìn qua gương chiếu hậu thấy bác ngồi xổm xuống với tay vặn vặn cái gì đó, rốt cuộc là bác vặn cái gì vậy?”
Cả khoang xe chìm vào tĩnh lặng ch*t chóc.
Đây là một chiếc xe chạy xăng đời cũ.
Thứ mà bác tài xế vặn lúc nãy, chính là ống dẫn nhiên liệu.
Tôi dùng tốc độ nhanh nhất có thể lao xuống xe, định lôi cả hai người ở ghế sau ra ngoài nhưng chỉ kịp kéo được Thiên Thiên.
Ở phía cửa bên kia, Hứa An đã bị bác tài xế lôi tuột xuống.
“Bác tài, chú định làm cái trò gì vậy hả?”
Bác tài xế thở dài một hơi:
“Tôi muốn ở lại đây.”
Chương 7
Chương 21.
Chương 13
Chương 16
Chương 13
Chương 16
Chương 18
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook