Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Bế Nguyệt Tu Hoa
- Phù Hoa Tụ Cẩm
- Chương 17
Đúng vậy.
Cha ta đến để hòa ly giúp ta.
Ông mang theo cả văn thư hòa ly đã ký sẵn.
Danh chính ngôn thuận.
Ôn Thứ bị những lời của ông làm cho ngẩn người.
Tính hắn lạnh lùng.
Từ trước đến nay, dù Thái Sơn có đổ trước mặt cũng chẳng đổi sắc.
Quen biết ba năm, đây là lần đầu tiên ta thấy vẻ hoảng lo/ạn trên gương mặt hắn.
"Hòa ly?"
"Nhạc phụ, chuyện hôn nhân đại sự, sao có thể trò đùa như vậy?"
Cha ta nào có đùa.
Ông sai người kiểm kê của hồi môn của ta, lại sai người thu dọn đồ đạc.
Ngay cả mẹ chồng nghe tin cũng từ Hành Vu uyển chạy đến ngăn cản.
Nhưng cũng không ngăn được ông đưa ta ra khỏi Ôn phủ.
Khi ta lên xe, Ôn Thứ nắm ch/ặt lấy bánh xe không chịu buông.
Sự việc xảy ra quá đột ngột.
Hắn không tìm được lời nào để thuyết phục cha ta, bèn chuyển sang thuyết phục ta.
Hắn hạ giọng, vội vàng hỏi: "Ngụy Phù, mấy ngày trước nàng còn nói có thể đón người vào phủ, chẳng lẽ những lời đó chỉ là lời nói dối?"
"Ta và nàng là vợ chồng một kiếp, thật sự không còn chỗ để thương lượng sao?"
Mẹ chồng cũng không đồng ý hòa ly.
"Thông gia, người đàn ông nào mà chẳng năm thê bảy thiếp?"
"Vì con ta nạp một nàng thiếp mà đòi hòa ly, truyền ra ngoài, người ta sẽ cười chê con gái bà gh/en t/uông đấy."
Cha ta giơ tay đẩy cả hai người ra.
"Phi! Năm thê bảy thiếp? Nhà họ Ngụy ta không có cái quy củ năm thê bảy thiếp đó!"
"Chuyện ở trường đua ngựa hôm nay, cả kinh thành này đều đã truyền đi khắp nơi rồi, bà cứ đi nghe ngóng xem, người mất mặt là con gái ta hay con trai bà?"
"Hừ, sớm biết nhân phẩm nhà họ Ôn các người như vậy, ngày trước dù ta có ch*t, cũng tuyệt đối không gả con gái cho!"
"Tránh ra, còn dây dưa nữa, đừng trách ta liều cái mạng già này với các người!"
Ông để lại lời đe dọa đanh thép.
Rồi đá/nh xe rời đi.
Đợi đến khi xe ngựa chạy nhanh, rời khỏi ngõ, x/ác nhận người nhà họ Ôn không đuổi theo.
Ông mới giảm tốc độ, giao dây cương cho phu xe, cúi đầu chui vào trong.
Ta đã ngừng khóc.
Nhưng đôi mắt vẫn còn đỏ.
Ông nâng mặt ta lên, nhìn trái nhìn phải.
Dần dần, mắt ông cũng đỏ hoe.
"Ai, con nói xem, hồi đó bảo con đổi người khác, con cứ không nghe."
Cha con nhà người ta thế nào?
Ta không biết.
Nhà ta thì khác.
Cha ta và ta tuyệt đối đồng lòng.
Nhưng ông hơi quá đà rồi.
"Được rồi, không có ai nhìn đâu, đừng diễn nữa."
Ông "ồ" một tiếng.
Lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
Ngượng ngùng đút tay vào trong tay áo.
"Ăn gì chưa? Mẹ con xào mấy món, uống chút Túy Hoa Xuân không?"
Ta:
"Được."
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 19
Chương 7
Chương 18
Chương 20
Chương 15.
Bình luận
Bình luận Facebook