18.
Lúc Sở Thư Doanh bôi th/uốc cho ta, ánh nến hắt lên người bà, khuôn mặt trắng như tuyết chợt thêm nhiều tầng ánh sáng nhu hòa.
Ta xem đến thất thần.
Thật lâu sau, ta lên tiếng nói:
"Tại sao người c/ứu con?"
Bà từ trước tới nay tự phụ đạm mạc (*), kiêu ngạo như trăng, giờ khắc này lại vì ta, tự nhận mình là thế thân.
(*) Tự phụ đạm mạc: ý chỉ kiêu ngạo, tự tin phô diễn khí chất cao quý
Ta không hiểu.
Bà không phải người x/ấu sao?
Sở Thư Doanh không ngừng lại động tác:
"Ta đã từng suýt chút nữa đã có một hài tử."
"Ta nghĩ, nếu đứa bé lớn rồi, cũng sẽ rất giống ngươi."
"Cùng phụ thân sao?"
"Không phải."
Từ trước đến nay, Sở Thư Doanh đều ít nói, nhưng ngày hôm đó bà lại nói rất nhiều.
Bà nói bà tới từ một thế giới khác.
Có một thứ gọi là hệ thống, không ngừng khiến bà c/ứu vãn người công lược ở các thế giới.
Ban đầu bà không muốn, bị ph/ạt rất nhiều.
Sau đó, bà bắt đầu công lược người khác.
Lúc mới bắt đầu, bà không kh/ống ch/ế được trái tim của chính mình. Lúc người kia thật lòng với bà, bà cũng giao nộp trái tim mình cho họ.
Thậm chí bà còn muốn vì người nọ sinh hài tử.
Nhưng hệ thống không đồng ý.
Thế nên lúc bà mang th/ai tới tháng thứ 8, bà ch/ết ở thế giới đó.
Ánh mắt Sở Thư Doanh mông lung nhìn về phía hư không:
"Nỗi đ/au kh/oét t/im, cũng chỉ vậy mà thôi."
Sau đó bà học được cách quản lý trái tim mình.
Phụ thân là mục tiêu ở thế giới thứ 15 của bà.
Lúc còn nghèo hèn hai người quen nhau, bà giúp ông thăng quan tiến chức.
Hai người trải qua â/m m/ưu qu/ỷ k/ế không đếm xuể, lúc nâng đỡ lẫn nhau, bà cũng từng vì phụ thân mà c/òng lưng, quỳ lạy rập đầu với người khác trong đêm mưa to.
Bọn họ ưng thuận thề non hẹn biển, nói hết lời ngon tiếng ngọt, ước định cẩn thận đợi đến khi công thành danh toại, liền bên nhau cả đời.
Ngày phụ thân trở thành thái phó trẻ nhất Đại Chu.
Người hài lòng tràn đầy vui mừng quyết định c/ầu x/in cưới Sở Thư Doanh.
Nhưng người không thấy Sở Thư Doanh đâu.
Bà biến mất.
Lúc đó Sở Thư Doanh đã hoàn thành nhiệm vụ, đi tới thế giới khác.
"Sau đó......"
Sau đó, để ta tới nói đi.
Mẫu thân đã nói về lần gặp đầu tiên rất nhiều lần, ta đã sớm nhớ kỹ trong lòng.
Phụ thân tương tư thành tật, trải qua ngày qua ngày vô vọng chờ đợi, cuối cùng lựa chọn mẫu thân.
Mẫu thân là con gái của một người ngh/iện b/ài b/ạc.
Ngày phụ thân gặp mẫu thân lần đầu, là lúc mẫu thân bị người phụ thân ngh/iện b/ài b/ạc t/úm t/óc, kéo tới th/anh l/âu b/án.
Mẫu thân t/uyệt v/ọng, cầu c/ứu người qua đường.
Người t/é ng/ã xuống đất, gắt gao lôi kéo góc áo người nọ, không màng tất cả mà c/ầu x/in một con đường sống.
Người kia đúng lúc là phụ thân.
Cha m/ua lại mẫu thân.
Đúng, không phải c/ứu.
Là m/ua.
Mục đích của phụ thân từ đầu đã rõ ràng, cái người cần chỉ là khuôn mặt , chỉ muốn làm dịu đi cơn khát của mình.
Phụ thân chưa từng có bất kỳ ý nào khác với mẫu thân.
Thế nhưng mẫu thân chỉ có khuôn mặt tương tự, còn tính tình thì khác biệt.
Thế nên người mới muốn mẫu thân không nói lời nào, không cười, mặc áo trắng.
Người muốn nương lạnh nhạt như một tác phẩm tượng điêu khắc, thoải mái dâng lên mọi tình yêu cho người.
Mẫu thân cũng không có quyền được lựa chọn, người bần cùng, ti tiện, thật vất vả mới gặp được công tử như tùng như nguyệt, cũng không phải tới c/ứu rỗi người.
Mà là tới làm á/c mộng của người.
Chỉ là không biết từ lúc nào, phụ thân bắt đầu yêu mẫu thân, không phải Sở Thư Doanh.
Thực ra nếu chuyện cũ chỉ dừng ở đây, cũng sẽ không quá mức lúng túng.
Chí ít mẫu thân có thể còn sống.
Bọn họ cứ như yêu nhau, thật giống tương kính như tân (*). Vậy thì cũng có thể nhắm mắt cho qua.
(*) Ý chỉ sự tôn trọng lẫn nhau
Có lẽ có một ngày, phụ thân sẽ dần phát hiện, cũng có thể bắt đầu nhận ra người là một người đàn ông không tốt, di tình biệt luyến (*).
(*) Ý chỉ sự lay động, thay đổi, rung động trong tình cảm. Ở đây ý cả câu có nghĩa là có lẽ một ngày ông này nhận ra bản thân tệ quãi, sau đó thay đổi tình cảm ban đầu với Sở Thư Doanh và chuyển qua yêu Vệ D/ao.
Trong lúc vô tình, người bất tri bất giác đã x/é bỏ lời thề, bội tín bội nghĩa, không thể kháng cự mà yêu một cô nương nhỏ thích cười.
Đáng tiếc.
Sở Thư Doanh cố tình trở lại.
Bà dùng vòng quay thưởng của 16 thế giới, đổi lấy cơ hội được sống hết một đời ở thế giới này.
Đáng tiếc, bà cược sai rồi.
Thời gian mười năm, bà lại trở lại thế giới này, đã là cảnh còn người mất.
Nam nhân bà tưởng sẽ chờ bà cả đời,thế nhưng chỉ chờ bà một năm, đã có nữ nhân khác.
Làm gì có một người vẫn luôn tại chỗ chờ mình quay đầu lại chứ ?
Lời thề trong miệng nam nhân, nơi nào lại đáng giá tin tưởng đâu?
Lúc mẫu thân nhìn tới Sở Thư Doanh rồi chạy trối ch/ết, thực ra Sở Thư Doanh cũng muốn quay đầu rời đi.
Nhưng phụ thân lại ôm bà rất ch/ặt.
Bà không quay đầu lại được.
Bà không có chỗ để đi.
Phụ thân sợ bà lại vô thanh vô thức rời đi, nên muốn thành hôn với bà.
Bà hơi chần chờ, phụ thân lại chủ động đưa ra ý định đuổi mẫu thân đi.
Sở Thư Doanh không từ chối.
Bà không có lý do gì để từ chối.
Đây là thứ bà nên có được.
Đây là phần thưởng sau hành trình khó khăn của bà.
Nhưng phụ thân lại l/ừa bà.
Người l/ừa g/ạt tất cả mọi người, nh/ốt mẫu thân trong mật thất.
Một bên muốn liều ch/ết triền miên với mẫu thân, một bên lại muốn ngọt ngào với Sở Thư Doanh.
Phụ thân ta, nhìn hai gương mặt tương tự nhau, thực sự có thể phân rõ ai là ai sao?
Ngày đó, ta hỏi Sở Thư Doanh:
"Tại sao người lại nói con biết ?”
Tuy rằng ta nghe được, nhưng cũng không phải hoàn toàn hiểu được.
Sở Thư Doanh bỗng cười rộ lên:
"Bởi vì con còn nhỏ. Nếu con nói ra, người khác cũng không tin con."
"Có đôi khi đi quá xa, cũng muốn có người biết một đời của ta."
Đó là ta lần đầu tiên ta thấy Sở Thư Doanh cười.
Đẹp đẽ, sinh động.
Ánh trăng lạnh lùng rơi xuống nhân gian, hóa ra cũng sẽ ấm áp như vậy.
Bình luận
Bình luận Facebook