Biết bao nhiêu, biết bao nhiêu hạt thông của tôi, tất cả đều biến mất rồi.
Những hạt thông ấy tôi đã cần mẫn ôm về từ dưới gốc cây thông bên kia con suối, từng hạt một.
Tôi đã chắt chiu suốt bao lâu, khó nhọc lắm mới tích cóp đầy một tổ, tưởng chừng có thể yên tâm qua mùa đông rồi.
Thế mà vào một buổi sáng nắng đẹp như hôm nay, tỉnh dậy phát hiện những hạt thông của tôi đã không cánh mà bay.
Chúng nó...tất cả đều biến mất!
Tôi ngồi bên tổ nhỏ, buồn bã suốt cả buổi sáng.
Hạt thông tôi ôm ngủ tối qua, sao nỡ lòng nào ăn được cơ chứ.
Bình luận
Bình luận Facebook