Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đêm đó tôi mất ngủ.
Mãi đến bốn giờ sáng mới chợp mắt.
Sáng hôm sau thức dậy.
Hai quầng thâm dưới mắt to đến mức dọa người.
Đến công ty, tâm trạng tôi cũng cực kỳ tệ.
Phó tổng vừa thấy tôi đã gi/ật mình.
"Trợ lý Chân, cậu sao thế?"
Tôi thở dài.
"A Ngư còn đang nằm viện. Tôi lo cho anh ấy quá nên tối qua mất ngủ."
Phó tổng cũng thở dài.
"Hôm qua tan làm tôi có ghé thăm Tổng giám đốc Cừu. Anh ấy còn hỏi tình trạng của cậu. Tôi bảo cậu vẫn ổn, chỉ là rất lo cho anh ấy."
Tôi lập tức gật đầu đầy tán thưởng.
Đúng là biết ăn nói.
"À đúng rồi. Tổng giám đốc Cừu bảo tất cả hợp đồng đều phải do anh ấy quyết định cuối cùng, nên hôm nay có hai hợp đồng cậu phải mang đến b/ệnh viện."
Tôi: ...
Được thôi.
Muốn hành tôi đúng không?
Tôi ôm đầy oán khí xách hợp đồng đến b/ệnh viện.
Nhét cả hợp đồng lẫn bút vào tay Cừu Ngư.
Lúc ấy tôi chỉ h/ận không thể c/ắt luôn gân tay anh.
Ký xong.
Anh lại không đưa hợp đồng cho tôi.
Tôi cau mày nhìn anh.
"Đưa hợp đồng đây, tôi còn về công ty."
Những việc vốn chẳng cần anh quyết định.
Vậy mà vẫn bắt tôi chạy đi chạy lại.
"Em chẳng phải lâu lắm rồi không đến quán bar sao? Tối qua sao lại đến đó nhảy?"
Tôi càng cau mày hơn.
"Tổng giám đốc Cừu, đó là chuyện riêng của tôi."
Cừu Ngư khựng lại.
"Tôi chỉ hỏi thôi."
"Nhưng tôi không muốn trả lời. Chuyện riêng của tôi cũng chẳng liên quan gì đến anh."
"Chân Dũ, em nhất định phải nói chuyện với tôi như vậy sao?"
Tôi tức đến bật cười.
"Thế anh muốn tôi nói thế nào?"
"Muốn tôi còn phải tươi cười với anh chắc?"
"Còn nữa, nếu đã giả vờ mất trí nhớ thì ít nhất cũng diễn cho giống một chút đi."
Cừu Ngư sững người.
Anh nhìn tôi chằm chằm.
"Vậy là em biết tôi giả vờ mất trí nhớ?"
Tôi cười khẩy.
"Biết chứ."
"Ngay từ câu đầu tiên anh tỉnh dậy nói, tôi đã biết rồi."
Tôi tựa vào bệ cửa sổ.
"Anh biết người thật sự mất trí nhớ sẽ như thế nào không?"
"Anh biết tôi có hai em trai chứ? Hai đứa nó đều mê mấy môn thể thao mạo hiểm."
"Em trai thứ hai của tôi từng ngã bất tỉnh khi trượt tuyết, mất trí nhớ tạm thời. Sau khi tỉnh lại, nó cứ hỏi đi hỏi lại một câu, hỏi xong lại quên, lặp đi lặp lại rất lâu."
"Em trai út thì ngã khi leo núi, mất trí nhớ hoàn toàn, thậm chí còn quên cả cách nuốt."
"Còn anh thì sao?"
"Tỉnh dậy là bảo không nhận ra tôi, thế mà hợp đồng vẫn đọc kỹ từng chữ."
"Nếu thật sự mất trí nhớ thì anh còn hiểu nổi mấy hợp đồng gần đây à?"
"Cho nên..."
"Hối h/ận thì cứ nói là hối h/ận."
"Muốn chia tay thì cứ nói thẳng."
"Nhưng những gì anh đang làm bây giờ..."
"Khiến tôi thấy gh/ê t/ởm."
Cừu Ngư đưa tay như muốn nắm lấy tôi.
Tôi lập tức tránh sang một bên.
"Tôi chỉ sợ em đ/au lòng. Tôi cũng có nỗi khổ của mình."
Tôi phủi nhẹ tay áo vừa suýt bị anh chạm vào.
"Ba năm này... Coi như tôi đem lòng tốt đi nuôi chó."
"Thật ra kiên nhẫn của tôi với anh đã cạn từ lâu rồi."
"Đến cuối cùng đồng ý ở bên anh cũng chỉ vì không cam lòng."
"Sau khi ở bên nhau mới phát hiện..."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
"Anh cũng chỉ đến thế mà thôi."
Nói xong, tôi đứng dậy, cầm lấy hợp đồng.
"Sau này tôi sẽ không đến b/ệnh viện nữa."
"Tôi nói rõ với anh một lần."
"Chúng ta chấm dứt rồi."
"Sạch sẽ, dứt khoát."
"Sau này đừng làm phiền tôi nữa."
---
Chương 13
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook