Mọi người im như thóc.

Hàn Thiệu nuốt nước bọt, ánh mắt toát lên sự đờ đẫn.

“Lục Linh Châu, cô biết cô đang nói gì không?”

“Ý của cô là, những người trong làng đều đã ch*t hết rồi ư?”

“Không thể nào, tháng bảy năm nay bố tôi vẫn đến đây thắp hương mà.”

Hầu hết tất cả mọi người, đều chỉ muốn tin những thứ mà chính mắt mình nhìn thấy.

“Bình thường việc tảo m/ộ luôn là tháng Giêng, hoặc Thanh Minh và Đông Chí.”

“Tháng bảy được coi là tháng cô h/ồn, âm khí cực kỳ nặng, tàu bè không ra khơi, người người không đi đường đêm.”

“Nếu bố anh đã là người truyền thống như vậy, thì sao lại chọn tháng bảy để đến đây thăm m/ộ chứ?”

Hàn Thiệu sững sờ.

“Ôi mẹ ơi, tôi nổi hết cả da gà rồi đây này!”

Ông đạo diễn b/éo xoa xoa cánh tay, rồi nhìn tôi với gương mặt khổ sở.

“Vậy chúng ta, xuống núi nhé?”

Oán khí của Âm Thi cao ngút trời, nên cứ mặc kệ không quan tâm, thì sẽ từ ăn người cả một làng thành ăn người trong cả thị trấn.

Tất nhiên chúng tôi sẽ không cứ thế mà rời đi.

Nhưng có điều, những người này vô tội.

Nếu họ đi vào thôn theo chúng tôi, e rằng sẽ gặp điều bất trắc.

Sự việc có nặng có nhẹ có thứ tự ưu tiên của nó, vạch trần bộ mặt thật x/ấu xa của những tên đểu cáng hay gì đó hãy tạm gác sang một bên đi.

Tôi ra hiệu bằng mắt cho Tống Phi Phi, Tống Phi Phi gật đầu hiểu ý.

“Đi ngược lại đường cũ, mọi người về thành phố tiếp tục quay chương trình đi.”

Phùng Nam Nam hoàn toàn suy sụp.

“Chị gái à, chị nhìn thời gian đi, bây giờ trời tối om rồi!”

“Cô cũng không phải không biết đoạn đường núi ấy khó đi thế nào đúng không? Vả lại ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này, nhỡ trên đường gặp phải thú hoang thì phải làm sao?”

“Ai muốn mò đường tối đi về thì cứ việc, dù sao thì tôi cũng không bước nổi thêm bước nào nữa đâu!”

Để thể hiện lòng quyết tâm, sau khi gào thét xong cô ta ngồi bẹp xuống tựa vào bức tượng đồng.

Đạo diễn sốt sắng vã mồ hôi trán, ông ta kéo tôi và Tống Phi Phi lại để thương lượng.

“Chắc trong làng sẽ phải có phòng trống chứ, cho dù có nguy hiểm, nhưng bao nhiêu người bao nhiêu người như vậy cùng ở trong một căn nhà, rồi sẽ trông chừng lẫn nhau được thôi.”

“Tôi đảm bảo sẽ trông chừng họ cẩn thận, có được không?”

Hàn Thiệu cũng bày tỏ thái độ.

“Có thể ở nhà của chúng tôi, căn nhà đủ lớn.”

Cơn gió lạnh lẽo thổi qua khiến khu rừng kêu lên xào xạo, dãy núi vào ban đêm tựa như con dã thú khổng lồ, đang yên lặng nằm rạp trong màn đêm.

Cũng khó mà trách đám Phùng Nam Nam không dám xuống núi đi về.

Họ đều là những người lớn lên nơi thành thị, liệu có ai đủ dũng cảm đi lại ở nơi thâm sơn cùng cốc này giữa đêm chứ?

Vả lại trong tổ chương trình này, ngoại trừ mấy nhân viên nam ra, thì dường như hầu hết đều là con gái.

Tôi không khỏi cảm thấy hối h/ận, đáng lẽ tôi không nên để tổ chương trình đến nơi này khi chưa hề thăm dò tình hình.

Trước mắt, chỉ đành đi bước nào tính bước đó vậy.

“Nếu muốn vào làng ở thì cũng được, nhưng phải tuân thủ quy định.”

“Thứ nhất, buổi tối tất cả mọi người đều phải nằm đất ngủ ở phòng khách, không được về phòng ngủ một mình.”

“Thứ hai, nếu đi vệ sinh thì bắt buộc phải có ít nhất ba người đi với nhau.”

“Thứ ba, sau khi vào trong nhà, không được ra khỏi cửa nửa bước!”

Quả nhiên, vừa dứt lời, thì đã có một tràng phản đối.

“Chúng tôi đến đây để quay chương trình chứ không phải để đi tù!”

“Đúng vậy, tự do đi vệ sinh cũng không được, còn thê thảm hơn cả đi tù!”

Ba đứa con gái thành một đám vịt.

Ba mươi đứa con gái cùng nói, vậy thì còn ồn ào hơn cả cái chợ.

Thế này cũng không được, thế kia cũng không được, tôi thấy đầu mình sắp n/ổ đến nơi rồi.

“Tất cả im lặng hết cho tôi!”

“Nơi này nguy hiểm hơn những gì các cô tưởng tượng nhiều!”

“Nếu không chịu ở trong thôn, thì hãy xuống núi ngay cho tôi, ngay lập tức!”

Thấy tôi nổi gi/ận, lúc này mọi người mới bất đắc dĩ kéo hành lý đi phía sau tôi.

Đêm nay là đêm trăng tròn, mặc dù không có đèn đường, nhưng cũng có thể tạm nhìn thấy khung cảnh trong làng.

Giữa những căn nhà gỗ lợp ngói bùn đơn sơ, có một căn nhà ba tầng kiểu nước ngoài sừng sững ở giữa, trông vô cùng nổi bật.

Trong làng cực kỳ vắng lặng, thậm chí vắng lặng tới mức q/uỷ dị.

Không chỉ không có tiếng gà gáy chó sủa, mà đến tiếng của những loài côn trùng cũng chẳng nghe được.

Mọi người đều không nói gì, đến tiếng thở cũng bất giác trở nên nhẹ hơn.

Hàn Thiệu chỉ vào căn nhà kiểu Âu, thần sắc có phần nghi ngờ.

“Bố tôi vẫn luôn cho người đến đây canh chừng căn nhà này, bây giờ đã 7 giờ hơn rồi, tại sao vẫn chưa bật đèn?”

Danh sách chương

5 chương
29/10/2024 21:07
0
29/10/2024 21:07
0
29/10/2024 21:07
0
29/10/2024 21:06
0
29/10/2024 21:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận