Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mới vào nghề "bi/ến th/ái" được vài ngày nên nghiệp vụ còn chưa thuần thục, nhất thời không biết nên gửi gì.
Nghĩ đến chiếc quần l/ót màu đen vừa thấy ban nãy, tôi gõ:
【Ông xã, hôm nay anh thơm quá, quả nhiên là muốn quyến rũ em mà.】
【Không được nói chuyện với hắn ta, anh là của em!】
【Em nhìn thấy rồi... màu đen gợi cảm. Em nhất định sẽ lấy được nó.】
Gửi xong, hệ thống khó hiểu:
【Cậu nhắn "màu đen gợi cảm, em nhất định sẽ lấy được nó", chẳng phải Lục Lâm Việt sẽ lập tức đoán ra là cậu sao?】
Tôi lắc đầu, nghiêm túc nói:
"Tiểu Thống à, mi còn non lắm. Nhìn câu 'không được nói chuyện với hắn ta' đi, chẳng phải đã rửa sạch hiềm nghi cho tao rồi sao?"
"Vừa nãy Lục Lâm Việt còn nói chuyện với tao cơ mà."
Hệ thống chẳng mấy để tâm:
【Ồ, gh/ê đấy. Nhân tiện nói luôn, phản diện ra ngoài rồi, cậu cũng nên đi ra ngoài 'ngắm b/ắn' đi.】
Tôi: "..."
Đệt!
5
Quả nhiên ki/ếm tiền khó như ăn...
Tôi đơ mặt xách máy ảnh lên, "tách tách" vài tiếng, chụp lại bóng lưng Lục Lâm Việt ở phía xa.
Cậu ta bị bệ/nh à?
Tắm xong rồi còn chạy ra ngoài.
Lát về lại đổ mồ hôi đầy người.
Ra ngoài vì việc chính thì còn được.
Nhưng cậu ta làm gì vậy?
Lặn lội mấy cây số khỏi khu trường học chỉ để m/ua bánh ngọt?
Không biết gọi giao hàng à?
Ngồi xổm ở góc đường gần tiệm bánh, tôi âm u ch/ửi thầm.
Mấy ngày nay luyện thành thạo kỹ năng chụp lén, đến mức tôi cảm thấy mình giống hệt một tên cuồ/ng theo dõi mất trí.
Hệ thống hoàn toàn không biết nhìn sắc mặt:
【Chẳng phải rất tốt sao?】
【Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cậu có thể trực tiếp đi làm nhiếp ảnh gia cao cấp luôn rồi.】
Tôi đứng dậy, chụp tấm cuối cùng rồi chuẩn bị về ký túc trước.
Nhưng ngay khi nhấn nút chụp, một luồng sáng trắng lóe lên trước mắt.
Vô số dòng bình luận bay qua.
【Ô hô, hôm nay cũng cố ý mặc màu đen mà vợ thích nhất đây mà.】
【Chẳng qua là trò tình thú của đôi trẻ thôi, tôi nhìn thấu rồi!】
【Bé cưng ơi, em chụp bóng lưng tên chó đó làm gì? Mau chụp mặt chính diện đi, em chụp đến mức hắn sướng phát đi/ên rồi kìa!】
【Hê hê, ngọt ch*t mất, hít một ngụm đường nào hê hê...】
【Lục Lâm Việt ơi là Lục Lâm Việt, có ai trêu vợ như anh không hả?】
【Hu hu hu, bé Phương Tuyên đáng thương của tôi. Chụp nữa là sắp chụp lên giường luôn rồi đó!】
Tôi: "?"
Nóng quá sinh ảo giác rồi à?
6
Tôi ra sức lắc đầu, muốn làm đầu óc tỉnh táo lại.
Nhưng những dòng chữ vô duyên vô cớ kia vẫn tiếp tục hiện ra, chậm rãi trôi trước mắt.
Tôi đi/ên cuồ/ng gọi hệ thống trong lòng, muốn hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng hệ thống như thể đã biến mất.
Không đáp lấy một tiếng.
Giống như từ trước đến nay chưa từng tồn tại.
Toang rồi.
Chẳng lẽ thế giới này sập thật rồi?
"Sao cậu lại ở đây?"
Chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, Lục Lâm Việt không biết từ lúc nào đã bước ra khỏi tiệm bánh và đứng trước mặt tôi.
Còn chưa đợi tôi giải thích, trước mắt lại hiện lên từng hàng bình luận.
【Biết rõ còn cố hỏi, Lục chó à.】
【Ôi trời, là ai nhìn thấy vợ ở ngoài tiệm bánh có vẻ không khỏe nên vội vàng chạy ra vậy nhỉ?】
【Ha ha ha ha, lầu trên để lại cho Lục chó chút mặt mũi đi.】
Trái tim treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng ch*t hẳn.
Thế giới này chắc chắn đã sụp rồi.
Nếu không, sao lại xuất hiện những câu nói mà tôi hoàn toàn không hiểu nổi thế này?
6
Chương 12
Chương 23
Chương 6.
Chương 14
8 - END
Chương 6
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook