Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng cậu càng không thể đá/nh cược mạng sống của anh.
Cuối cùng, Lâm Dư vẫn dùng ngày sinh của mình mở điện thoại Tạ Cảnh Hoài, gọi vào số được lưu dưới tên “mẹ”.
Điện thoại chỉ đổ chuông một lần đã được bắt máy.
Giọng người phụ nữ bên kia bình tĩnh đến lạnh lùng. “Cuối cùng cậu cũng chịu gọi.”
Lâm Dư siết điện thoại. “Cảnh Hoài đang trên đường đến b/ệnh viện.”
“Tôi biết.”
Cậu khựng lại. “Bà biết?”
“Người của nhà họ Tạ vẫn luôn đi theo nó.”
Tạ phu nhân nói như thể đó là chuyện hiển nhiên. Không phải bà không lo lắng, mà vì đã chờ ngày cơ thể con trai không chịu nổi sự cố chấp của chính anh.
Lâm Dư đọc tên b/ệnh viện.
“Chúng tôi sẽ đến. Trước khi tôi tới, đừng để b/ệnh viện tiêm thêm th/uốc ức chế thế hệ cũ.”
Bà dừng một lát rồi nói: “Lâm Dư, lần này cậu nên hiểu. Chỉ yêu nó thôi là chưa đủ.”
Cuộc gọi kết thúc.
Lâm Dư không đáp lại được.
Đèn báo cấp c/ứu đỏ suốt hơn một giờ. Cậu ngồi ngoài hành lang, hai bàn tay lạnh ngắt, trên áo vẫn còn vết m/áu của Tạ Cảnh Hoài.
Người nhà họ Tạ đến rất nhanh.
Đi đầu là Tạ lão phu nhân, sau đó là cha mẹ Tạ Cảnh Hoài, bác sĩ riêng của gia đình và một thanh niên mặc áo khoác màu kem. Lâm Dư nhận ra người cuối cùng.
Tống Nghiên, omega trội cấp S, con trai út của nhà họ Tống.
Cũng là người được hai nhà lựa chọn làm bạn đời của Tạ Cảnh Hoài từ khi họ còn chưa trưởng thành.
Tống Nghiên nhìn về phía phòng cấp c/ứu, sắc mặt tái nhợt. Sự lo lắng trong mắt cậu ta là thật, nhưng khi đối diện Lâm Dư lại có thêm một chút khó xử.
Tạ lão phu nhân dừng trước mặt cậu. “Bác sĩ nói thế nào?”
“Tuyến thể có dấu hiệu rạn, th/uốc ức chế gần như không còn tác dụng.”
“Đó là hậu quả nó đã biết trước.” Bà nói, giọng không lớn nhưng từng chữ đều lạnh lẽo. “Một năm nay, nó từ chối mọi liệu trình ổn định chỉ vì sợ cậu nghĩ nhiều.”
Lâm Dư ngẩng lên. “Bà nói gì?”
Tạ phu nhân tiếp lời: “Liệu pháp giải mẫn cảm cần theo dõi dài hạn. Cảnh Hoài đã bỏ hai đợt điều trị vì b/ệnh viện yêu cầu cách ly pheromone và hạn chế tiếp xúc với beta. Nó không nói với cậu sao?”
Lâm Dư không trả lời.
Tạ Cảnh Hoài quả thật không nói.
Anh chỉ bảo liệu trình chưa phù hợp, cần đổi bác sĩ.
Cánh cửa phòng cấp c/ứu mở ra. Bác sĩ tháo khẩu trang, thông báo tuyến thể đã được kh//âu vi thể tạm thời nhưng chỉ số pheromone vẫn ở mức nguy hiểm. Người b/ệnh cần cách ly, theo dõi và tiếp nhận liệu pháp ổn định trong vài giờ tới.
“Chúng tôi đã lấy mẫu của Tống tiên sinh.” Bác sĩ riêng nhà họ Tạ nói. “Độ tương thích trước đây là chín mươi sáu phần trăm. Nếu kết quả không thay đổi, có thể dùng pheromone đã qua thiết bị khuếch tán để xoa dịu. Không cần tiếp xúc thân thể.”
Tống Nghiên lập tức hỏi: “Cảnh Hoài đã đồng ý chưa?”
“Cậu ấy còn hôn mê.”
“Vậy phải chờ anh ấy tỉnh.”
Tạ phu nhân nhìn cậu ta. “Chờ đến lúc tuyến thể vỡ lần nữa sao?”
“Bác gái, cháu có thể giúp cấp c/ứu, nhưng cháu không muốn chuyện này trở thành lý do ép anh ấy kết hôn với cháu.”
Tạ lão phu nhân chống gậy, vẻ mặt mệt mỏi. “Hôm nay không ai nói đến hôn nhân. Trước hết phải giữ mạng nó.”
Lâm Dư nghe từng câu, bàn tay siết ch/ặt đến đ/au.
Chín mươi sáu phần trăm.
Cậu và Tạ Cảnh Hoài quen nhau mười tám năm, yêu nhau bảy năm, sống chung một năm. Nhưng trong hệ thống đá/nh giá sinh học, độ tương thích của họ là con số không.
Bởi vì cậu là beta.
Không có pheromone.
Không thể đá/nh dấu.
Không thể giúp Tạ Cảnh Hoài vượt qua cơn nguy hiểm theo phương án nhanh nhất.
Tạ Cảnh Hoài được chuyển đến phòng điều trị đặc biệt. Lâm Dư muốn vào nhưng bị ngăn lại với lý do người b/ệnh cần môi trường pheromone tuyệt đối ổn định.
Cậu đứng cuối hành lang, nhìn bác sĩ, y tá và người nhà họ Tạ liên tục ra vào. Ba giờ sau, bên trong đột nhiên vang lên tiếng đồ vật đổ vỡ.
Sau đó là giọng Tạ Cảnh Hoài, khàn và dữ dội.
“Lâm Dư đâu?”
Không ai trả lời.
“Gọi em ấy vào.”
Tạ phu nhân nói gì đó, nhưng cách một cánh cửa, Lâm Dư không nghe rõ. Chỉ nghe giọng Tạ Cảnh Hoài lạnh hẳn đi.
“Ra ngoài.”
“Cảnh Hoài, tuyến thể của con vừa được kh//âu—”
“Tôi nói tất cả ra ngoài.”
Máy theo dõi phát ra tiếng cảnh báo dồn dập. Bác sĩ và y tá vội chạy vào. Lâm Dư đứng bật dậy, nhưng hai vệ sĩ nhà họ Tạ chắn trước mặt.
“Tránh ra.”
“Xin lỗi, Lâm tiên sinh.”
“Anh ấy đang gọi tôi.”
Cánh cửa mở ra trong chốc lát. Qua khe cửa, Lâm Dư nhìn thấy Tạ Cảnh Hoài bị giữ trên giường b/ệnh. Kim truyền đã tuột khỏi mu bàn tay, m/áu chảy dọc cổ tay. Anh cố ngồi dậy, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt xuyên qua đám người tìm đến cậu.
“Tiểu Dư!”
Tạ Cảnh Hoài giãy khỏi tay bác sĩ. “Để em ấy vào!”
Cánh cửa lập tức bị đóng lại.
Lâm Dư bị đẩy lùi một bước. Bên trong vang lên tiếng quát, sau đó là âm thanh báo động kéo dài.
Tạ phu nhân bước ra, mặt không còn chút m/áu. “Cậu muốn nhìn nó ch*t ngay trước mặt mình sao?”
“Tôi chỉ muốn nói với anh ấy một câu.”
“Cậu xuất hiện, nó sẽ càng kích động.”
“Vì các người nh/ốt anh ấy lại và không nói rõ chuyện gì đang xảy ra.”
“Tôi sẽ nói rõ.” Bà nhìn thẳng vào cậu. “Tuyến thể của Cảnh Hoài không thể tiếp tục chịu thêm một lần phát tác. Liệu pháp pheromone tổng hợp phải chờ ít nhất ba tuần để điều chỉnh phác đồ. Hiện tại, Tống Nghiên là phương án duy nhất có thể hạ chỉ số cho nó trong vài giờ tới.”
“Chỉ dùng thiết bị khuếch tán?”
“Chỉ dùng thiết bị khuếch tán, có bác sĩ giám sát. Không tiếp xúc, không đá/nh dấu.”
“Sau khi ổn định thì sao?”
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook