Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Nói dài dòng làm gì, chẳng phải là ch*t sao. 007, tôi từ chối nhiệm vụ.”
【Cảnh báo! Cảnh báo!】
Tôi nhìn Lâm Cạnh Sơ trước mặt, nghĩ đến kết cục của hắn.
Trong đầu lại hiện lên gương mặt Trình M/ộ Vân.
Tôi không làm được.
Không thể biết rõ kết cục của họ, mà vẫn trở thành kẻ đẩy họ đến đó.
Tôi cúi mắt, ném USB vào ly Americano đ/á.
Tôi đã sớm quyết định rồi.
Mỗi nhiệm vụ của hệ thống đều kéo dài đến hạn cuối mới làm.
Chỉ để kéo dài thời gian tôi có thể yêu Trình M/ộ Vân.
Vốn dĩ nhiệm vụ giao USB còn vài ngày nữa mới hết hạn.
Tôi nghỉ việc… cũng chỉ để ở bên anh thêm chút nữa.
Nhưng bây giờ…
“Cạnh Sơ… xin lỗi.”
“Cậu phản bội tôi?”
Sắc mặt Lâm Cạnh Sơ lập tức trầm xuống, túm cổ áo tôi, nắm đ/ấm giơ lên — rồi dừng lại ngay trước khi đ/á/nh xuống.
Hắn không thể tin nổi, lại bất lực hỏi:
“Cậu lại phản bội tôi, Giang Tuỳ? Cậu lại phản bội tôi?! Tại sao!? Tại sao ai cũng chọn nó?! Cậu nói cho tôi biết đi!”
Tiếng cảnh báo của hệ thống gần như muốn n/ổ tung đầu tôi.
Tôi day mạnh thái dương:
“Cạnh Sơ… anh là bạn tốt nhất của tôi.”
“Bạn?”
Hắn đỏ mắt
“Tôi móc tim móc phổi coi cậu là người bạn duy nhất, cậu lại phản bội tôi?!”
Hắn cuối cùng không nhịn được, đ/ấm một cú vào vai tôi.
Nhìn thì dữ, nhưng không dùng bao nhiêu lực.
Tôi lảo đảo lùi hai bước, đứng vững lại rồi nói:
“Cạnh Sơ… tôi sắp ch*t rồi.”
Hắn khựng lại một giây, rồi cười lạnh:
“Vì nó mà cậu còn bịa ra loại lời nói dối này?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, lặp lại:
“Tôi không lừa anh. Tôi sắp ch*t rồi.”
Biểu cảm của Lâm Cạnh Sơ trở nên kỳ lạ.
Giống như bị đả kích đến mức trống rỗng.
Hắn buông tay, trán tựa lên vai tôi, khó khăn tiêu hóa từng chữ:
“Tôi không hiểu… cái gì gọi là sắp ch*t? Bị bệ/nh sao? Tôi… tôi đưa cậu đi bệ/nh viện, tìm bác sĩ giỏi nhất… cậu sẽ không ch*t đâu.”
“Vô dụng thôi.”
Tôi nhẹ giọng nói.
13
“Các người đang làm gì vậy?”
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Há miệng… nhưng không phát ra tiếng.
Trên đời sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy.
Tư thế tôi và Lâm Cạnh Sơ lúc này, trong mắt Trình M/ộ Vân… giống như một đôi tình nhân đang thân mật bên nhau.
Trình M/ộ Vân lạnh lùng nhìn tôi.
Trong mắt ngoài đ/au đớn… còn có sự sắc bén mà tôi chưa từng thấy.
Đó là góc cạnh mà tôi luôn bỏ qua, bị vẻ dịu dàng của anh che giấu.
Dòng điện của hệ thống càng lúc càng dày đặc.
Trước mắt tôi bắt đầu chồng hình.
Nhưng vẫn thấy rõ sự sụp đổ trên gương mặt anh.
Lâm Cạnh Sơ cười.
H/ận ý trong mắt trào ra:
“Còn hỏi chúng tôi làm gì? A Tuỳ là người của tôi, là tôi bảo cậu ta tiếp cận cậu!”
Hắn rất hài lòng với nỗi đ/au của Trình M/ộ Vân, nghiến răng nói:
“ Trình M/ộ Văn, cậu nên cảm ơn tôi, không có tôi, cậu sẽ không gặp được cậu ta!”
Trình M/ộ Vân siết ch/ặt tay.
Rồi chậm rãi buông ra.
“Tại sao?”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức… khiến tim tôi đ/au như bị x/é nát.
“Giang Tuỳ… là như vậy sao? Em thật sự… không yêu tôi chút nào sao?”
Lâm Cạnh Sơ khoác vai tôi, cười lạnh:
“Ba cậu h/ủy ho/ại cả đời mẹ tôi, h/ủy ho/ại cả đời tôi. Cái gì mà yêu với không yêu — Giang Tuỳ là đến giúp tôi, chơi cậu xoay như chong chóng, đồ ng/u!”
Sắc mặt tôi lúc này chắc hẳn rất khó coi.
Tôi muốn mở miệng giải thích… nhưng lời hắn nói, dường như cũng không sai.
Trình M/ộ Vân hơi cúi đầu, mím ch/ặt môi, cố nén thứ cảm xúc sắp tràn ra.
Chương 17
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook