Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong không gian tối mờ, chỉ còn lại tiếng hô hấp nặng nề quấn lấy nhau.
Ninh Thời Hành nhìn tôi, trong mắt là ý cười mỉa mai:
“Cậu không nghĩ là tôi sẽ giúp cậu vô điều kiện đấy chứ?”
Đúng là vậy rồi.
Chỉ dựa vào những chuyện tôi đã làm với cậu ta năm xưa…
Cậu ta không x/é x/á/c tôi đã là quá nhân từ.
Làm sao có thể vô duyên vô cớ ra tay giúp tôi?
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta, giọng điềm tĩnh:
“Vậy cậu muốn gì?”
Cậu ta cúi xuống, ghé sát tai tôi, thở ra mấy chữ.
Tôi sững người trong giây lát, rồi bỗng nhiên hiểu ra.
Hóa ra, đây chính là cách cậu ta muốn trả th/ù.
3
Có lẽ vì cảm thấy mình có lỗi.
Suốt quãng đường bị cậu ta đưa đến phòng khách sạn, tôi không hề phản kháng.
Cho đến khi cậu ta tiện tay tháo máy trợ thính, đặt lên tủ đầu giường.
Trong lòng tôi bắt đầu dâng lên cảm giác hoảng lo/ạn.
Theo bản năng, tôi muốn chạy trốn.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, tôi đã bị cậu ta bóp ch/ặt eo, ấn thẳng xuống giường.
Kí/ch th/ích quá mạnh ập tới như sóng dữ.
Tôi nhận ra rồi.
Ninh Thời Hành thật sự muốn giày vò tôi đến ch*t.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa, tay r/un r/ẩy ra sức dùng ngôn ngữ ký hiệu.
Đủ rồi.
Dừng lại đi.
Cậu ta nhìn thấy.
Sau đó, cậu ta dùng một tay giữ ch/ặt cổ tay tôi, giơ cao qua đầu.
Rồi lại lấy một sợi dây, trói ch/ặt hai tay tôi lại.
Đồ khốn.
Đồ đ/ộc á/c.
Không dùng được tay, tôi bắt đầu ch/ửi cậu ta.
Dựa vào việc cậu ta không nghe thấy.
Ch/ửi đ/ứt quãng, ch/ửi rất lâu.
Cho đến khi mệt mỏi rã rời.
Trước lúc ý thức hoàn toàn rơi vào bóng tối, tôi lẩm bẩm nói:
“Ninh Thời Hành, sau hôm nay… chúng ta coi như không ai n/ợ ai.”
4
Lần đầu tiên gặp Ninh Thời Hành, tôi đã thấy cậu ta chướng mắt.
Chướng mắt cái vẻ lúc nào cũng bày ra bộ mặt lạnh tanh, ba câu không nặn nổi một tiếng.
Thế là tôi đi điều tra cậu ta.
Rất nhanh, tôi phát hiện ra điểm yếu của cậu ta.
Mẹ cậu ta bệ/nh nặng, cần một khoản tiền rất lớn.
Tôi tự ý thanh toán toàn bộ viện phí.
Đương nhiên, tôi chẳng phải thánh nhân gì.
Bởi vì tôi dùng chuyện đó làm đò/n bẩy, ép cậu ta trở thành nô lệ của tôi.
Đạp đoá hoa cao lãnh, kẻ luôn không thèm liếc tôi lấy một cái, xuống dưới chân.
Điều đó mang lại cho tôi một khoái cảm khó có thể diễn tả thành lời.
Tôi sai bảo cậu ta vô cùng thuần thục.
Bắt cậu ta chạy việc vặt cho tôi.
Bắt cậu ta làm bài tập thay tôi.
Bắt cậu ta xách cặp.
Quỳ xuống đất buộc dây giày cho tôi.
Trong trận bóng rổ thì đưa nước cho tôi.
Còn thái độ của tôi với cậu ta thì khỏi phải nói — cực kỳ tồi tệ.
Chỉ vì cậu ta không kịp đáp lại lời tôi nói, tôi đã ném vỡ máy trợ thính của cậu ta.
Nhất thời cao hứng, bắt cậu ta đứng dưới nắng gắt mấy tiếng đồng hồ xếp hàng m/ua trà sữa “hot trend” cho tôi,
Rồi chỉ uống một ngụm đã ném trả lại, nói là dở tệ.
Còn đặc biệt đi học ngôn ngữ ký hiệu, mỗi ngày đổi đủ kiểu để dùng ký hiệu m/ắng cậu ta.
Lúc đó, chơi đùa với cậu ta chẳng khác gì chơi với chó.
Có lẽ vì làm quá nhiều chuyện x/ấu.
Năm nhất đại học, gia đình tôi phá sản.
Tôi buộc phải bỏ học để trả n/ợ.
Rắc một cái.
Từ trên cao rơi thẳng xuống đáy.
Giờ thì quanh đi quẩn lại, lại rơi vào tay Ninh Thời Hành.
Đúng là…
Nhân quả luân hồi, báo ứng không chừa một ai.
5
Khi tỉnh lại, tôi chỉ cảm thấy toàn thân như vừa bị xe cán qua.
Chương 12
Chương 7
Chương 10
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook