Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ.
Thấy tôi mãi không động.
Hệ thống sốt ruột thúc giục:
【Còn chờ gì nữa? Mau đi đi!】
Tôi không nhúc nhích.
Chỉ bình tĩnh châm một điếu th/uốc, tê dại nói:
“Hay là… cậu cứ điện ch*t tôi đi.”
Bắt một thụ đi cưỡng ép yêu một thụ khác, đến lúc đó ai quỳ trên giường?
Cái này hợp lý chỗ nào?!
Vụ công lược này nhất định thất bại.
Tôi suy nghĩ một chút, đưa ra đề nghị:
“Có thể đổi đối tượng công lược không? Cao một mét tám, ng/ực to, bụng sáu múi, vòng eo săn chắc kiểu chó đực, đại soái ca ấy?”
Chỉ nghĩ thôi đã thấy ngứa ngáy trong lòng.
“Như vậy tôi công lược sẽ không có áp lực.”
Hệ thống cười lạnh: 【Không đổi được.】
Vừa dứt lời, nó lặng lẽ tăng điện áp, điện tôi đến méo cả mặt.
Đáng ch*t, cái thứ vô đạo đức!
2.
Điện áp quá cao, lòng tự trọng cũng không chịu nổi.
Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi đứng dậy đi xuống tầng hầm.
Mà càng xuống sâu, tôi càng không nhịn được ch/ửi thầm nguyên chủ là bi/ến th/ái.
Không chỉ trần nhà toàn là kính trong suốt độ nét cao, bốn phía tường còn treo đủ loại đồ vật tôi chưa từng thấy.
Một tấm gương toàn thân, lúc này dựng thẳng đối diện chiếc giường lớn, phản chiếu người đàn ông bị c/òng trên đó.
Trên người cậu ta chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, cúc áo lưa thưa chỉ cài hai cái.
Đường nét cơ bắp mượt mà, đẹp đến mức quá đáng.
Mẹ nó!
Tôi không nhịn được hít sâu một hơi lạnh.
Cậu lớn lên thế này, không bị nh/ốt mới lạ.
So với sự kinh ngạc của tôi, người trên giường liếc sang, ánh mắt lạnh băng, khóe môi còn mang theo chút mỉa mai như có như không.
Nhưng lại không nói gì.
Nhìn xong, cậu ta quay đầu đi.
Tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông kia, vô thức nuốt nước bọt, hỏi hệ thống:
"Cậu chắc chắn… hắn là người 'ở dưới' chứ?!”
Hệ thống đầy tự hào.
【Đương nhiên, đẹp chứ?!】
Tôi thật sự cạn lời.
Cực phẩm thế này mà là thụ?!
Phí của trời!
Thấy tôi đứng ngây ra, hệ thống hừ một tiếng đầy kiêu ngạo:
【Cậu cũng bị mê rồi chứ gì? Gương mặt của thụ chính, ai nhìn mà chẳng khen? Không thì cậu nghĩ công chính sao lại bị hắn mê đến thần h/ồn đi/ên đảo.】
Tim tôi như đang rỉ m/áu.
Sao lại là thụ cơ chứ?!
Nghĩ đến việc đối phương là thụ, tôi sống không còn gì luyến tiếc mà bước tới.
Hệ thống ném lại một câu:
【Trong truyện cưỡ/ng ch/ế yêu, quan trọng nhất là cưỡ/ng ch/ế yêu. Phần sau không phù hợp với trẻ em, ta rút trước!】
Nói xong, nó liền như ch*t máy, offline luôn.
Không khí có chút gượng gạo.
Tôi xoa tay, nhìn chằm chằm vào mặt cậu ta.
Rồi lại nhìn xuống dưới.
Cuối cùng, cậu ta như không nhịn được nữa, lạnh giọng mỉa mai:
“Gì? Lại muốn dùng cách gì đối phó tôi?”
“Lần này là gì? Bỏ th/uốc sao?”
Cái này cũng đoán ra được?
Đẹp trai đến mức ngay cả lúc tức gi/ận cũng khiến người ta thấy thuận mắt.
Tôi giả vờ không nghe thấy, không cam lòng hỏi:
“Cậu thật sự là… người ở dưới sao?”
3.
Thẩm Từ trở nên ngơ ngác.
Lại có chút tức gi/ận.
Tức đến mức lồng ng/ực phập phồng, tôi lại nhìn đến ngây người.
Nhận ra tôi đang nhìn chỗ nào, Thẩm Từ suýt thì tức đến ngất.
Tôi vội vàng thu ánh mắt lại, luống cuống xua tay:
“Không phải ý đó, tôi chỉ là cảm thấy… không đúng lắm.”
Lại là một tiếng cười lạnh.
Không khí bỗng trở nên kỳ lạ.
Mang theo một chút bất thường khó nói.
Nhìn Thẩm Từ, tôi dò hỏi:
“Hay là… hai chúng ta ngủ với nhau đi?”
Chương 8
Chương 13
Chương 6
Chương 7
Chương 2
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook